Còn về việc sức khỏe của Phó Tiểu Dao sa sút, sẽ chịu trách nhiệm!
Thiệu Tư Niên vội vàng chụp lấy tập hồ sơ bệnh án suýt tuột khỏi tay , gọi với theo Lục Hàn Xuyên – đang định trở phòng bệnh.
- Hàn Xuyên , một chuyện... chuyện giữa Phó Tiểu Dao và Kỳ Nhan ...
- Hai họ chuyện gì ? - Lục Hàn Xuyên dừng tay, mở cửa nữa.
Ánh mắt Thiệu Tư Niên khẽ d.a.o động, mỉm đáp.
- Không gì , cũng chẳng chuyện gì quá quan trọng. Để em tìm hiểu rõ sẽ kể cho . Em đây.
Anh kẹp tập hồ sơ bệnh án cánh tay, đút hai tay túi quần thong thả bước đầy vẻ tiêu sái.
Lục Hàn Xuyên nheo mắt , chằm chằm bóng lưng một lúc, vặn tay nắm cửa bước . Tuy nhiên, mới đặt chân phòng, thấy một tiếng "cạch", một bóng đen trượt dài sàn nhà, dừng ngay chân .
Lục Hàn Xuyên cúi xuống , nhận đó là một chiếc điện thoại di động vỡ nát. Người làm rơi chiếc điện thoại đang giường bệnh, nức nở đến mức đứt , đôi mắt trợn ngược lên chỉ còn thấy tròng trắng.
- Tiểu Nhan! - Vẻ mặt Lục Hàn Xuyên cứng . Anh vội vàng bước tới, chụp lấy chai t.h.u.ố.c xịt đặt cạnh giường và xịt vài nhát lên mặt cô.
Một lúc , nhịp thở của Kỳ Nhan định hơn nhiều, tiếng cũng nhỏ dần. Cô ngước đôi mắt đẫm lệ Lục Hàn Xuyên.
- Hàn Xuyên , bọn họ quá đáng thật đấy!
- Bọn họ ư?
- Là mấy trong đoàn múa mà. Họ sân khấu Lincoln mời biểu diễn, thế là cố tình gọi điện đến để nhạo em vì em thể . Thật là đáng ghét hết sức!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-70.html.]
Người mà cô căm hận nhất chính là gã đàn ông . Cô yêu tha thiết, thậm chí ngay cả khi đang cận kề cái c.h.ế.t vì bệnh tật, cô vẫn luôn nghĩ về .
Thế mà thật may mắn: chỉ dứt tình chia tay cô, mà còn chặn liên lạc với cô. Có lẽ giờ vẫn đang tơ tình với mấy con hồ ly tinh nào đó chừng.
Cứ đợi đấy! Khi nào cô bình phục, cô nhất định sẽ lột da mấy con hồ ly tinh đó mới hả ! Hàng mi của Kỳ Nhan khẽ cụp xuống, che ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn ẩn giấu bên trong.
- Không . - Lục Hàn Xuyên vỗ nhẹ lên lưng cô, dịu dàng an ủi.
- Khi em bình phục , sẽ cơ hội khác thôi. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, cứ ngủ một giấc .
- Nếu em ngủ , bỏ nữa ? - Kỳ Nhan nắm chặt lấy tay , sợ rằng sẽ rời mất.
- Anh sẽ cả. - Lục Hàn Xuyên giúp cô xuống.
Cô bỗng nhiên trở nên kích động, sợ rằng sẽ bỏ mà chẳng mảy may bận tâm đến cô.
- Chính miệng hứa đấy nhé, Hàn Xuyên ; đừng để em thức dậy mà chẳng thấy .
- Sẽ . - Lục Hàn Xuyên kéo một chiếc ghế và xuống bên cạnh giường cô.
Nhận lời cam kết của , cô mãn nguyện ôm lấy cánh tay nhắm mắt .
Sau khi Kỳ Nhan chìm giấc ngủ, Lục Hàn Xuyên nhẹ nhàng rút tay , cầm lấy điện thoại di động và bước ban công để gọi một cuộc điện thoại.
Khi Phó Tiểu Dao nhận cuộc gọi, cô vẫn đang xe.
- Hàn Xuyên .
- Em vẫn đến công ty ? - Lục Hàn Xuyên khẽ cau mày, mơ hồ thấy tiếng xe cộ ồn ào vọng từ phía cô.