Khi điệu nhạc cất lên, Lục Hàn Xuyên dẫn Phó Tiểu Dao cùng bước điệu nhảy.
Chẳng từ lúc nào, đám đông xung quanh tụ họp thành một vòng tròn, bao vây lấy hai và chăm chú theo dõi họ khiêu vũ.
Trong bầu khí như , Phó Tiểu Dao trở nên căng cứng, cô thể thả lỏng chút nào. Những bước nhảy của cô vô cùng gượng gạo; chẳng những thiếu sự duyên dáng, mà cô còn liên tục giẫm chân Lục Hàn Xuyên đến mấy .
Gân xanh thái dương Lục Hàn Xuyên nổi lên, gương mặt tối sầm như mực, và khẽ gặng hỏi bằng giọng trầm thấp.
- Phó Tiểu Dao, rốt cuộc em làm ? Chẳng giáo viên nghi thức dạy em cách khiêu vũ ?
- Đã dạy ạ... - Phó Tiểu Dao đỏ bừng mặt, chẳng dám ngước mắt thẳng lấy một .
Cô thừa hiểu lúc trông t.h.ả.m hại và đáng hổ đến mức nào; chắc hẳn đám đông xung quanh đang thầm nhạo cô.
- Thầy dạy em nhảy kiểu ? - Gương mặt tuấn tú của Lục Hàn Xuyên càng thêm lạnh lẽo.
Phó Tiểu Dao cúi gằm mặt xuống, giọng cô lí nhí đến mức gần như thể rõ.
- Hồi đầu, thầy dạy cũng chẳng bao lâu...
- Đó là lý do biện minh. - Lục Hàn Xuyên xoay dẫn cô chuyển bước, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo hơn.
- Anh hỏi em, em tự luyện tập thêm chút nào ?
- Em... - Phó Tiểu Dao nhất thời nghẹn lời, chẳng đáp cho .
Lục Hàn Xuyên khẩy.
- Xem là . Cũng may là giới thượng lưu bên ngoài em chính là thiếu phu nhân của nhà họ Lục; nếu , em sẽ thực sự làm hạ thấp đẳng cấp của cả gia tộc mất thôi.
Cả Phó Tiểu Dao khẽ run lên; đôi mắt sáng ngời của cô bỗng chốc trở nên ảm đạm, lòng cô dâng lên nỗi tủi và buồn bã khôn nguôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-56.html.]
Hóa , trong mắt , cô là một vợ kém cỏi đến thế—một chẳng đủ tư cách để xuất hiện công chúng.
Có lẽ những lời Vũ Lâm là đúng: vợ xứng đôi với là một phụ nữ hảo, diện như chính con .
Còn một như cô... sẽ chỉ trở thành gánh nặng, kìm hãm bước tiến của mà thôi.
Phó Tiểu Dao c.ắ.n chặt môi, sống mũi cô cay xè; nhịp điệu của điệu nhảy cũng vì thế mà chững , cô liên tục mắc trong từng động tác, khiến điệu vũ trở nên lộn xộn và rối tinh rối mù. Khi Lục Hàn Xuyên nhận cô mắc , định dẫn dắt để cô bắt nhịp điệu, nhưng cô thực sự chẳng hiểu gì cả; dù thử vài , cô vẫn thể bắt kịp nhịp điệu của điệu nhảy tiếp theo.
Ngay khi điệu nhảy kết thúc, lập tức buông cô , rút chiếc khăn tay trang trí từ túi áo ngực, lau những vệt mồ hôi mà cô để tay .
- Được , cũng muộn , sẽ cho đưa em về.
- Được thôi. - Phó Tiểu Dao khẽ nhếch mép.
Lục Hàn Xuyên cất khăn tay , thèm cô thêm nữa; rời khỏi sảnh tiệc và về phía phòng chờ.
Thiệu Tư Niên, đang mải chơi game, liền nháy mắt một cái khi thấy .
- Nhảy xong sớm thế ?
Lục Hàn Xuyên phớt lờ , với vẻ mặt sầm sì bước thẳng phòng vệ sinh.
Thiệu Tư Niên nhún vai, chẳng bận tâm chút nào, và dán mắt chiếc điện thoại.
- Nhanh lên nào, tìm chỗ ẩn nấp , tìm chỗ ẩn nấp ! Phía bên tay b.ắ.n tỉa đấy!
lúc đang hừng hực khí thế chiến đấu, Lục Hàn Xuyên bước khi rửa tay sạch sẽ; chộp lấy chiếc điện thoại của Thiệu Tư Niên và ném mạnh xuống bàn .
- Nói cho xem nào: tại bảo Kiều Mộc sắp đặt cái kế hoạch ?
- Anh hết chuyện ? - Thiệu Tư Niên khẽ nhướng mày.