- ... - Phó Tiểu Dao định thêm điều gì đó.
Lục Hàn Xuyên khởi động xe.
- Được , đừng nữa, để yên tĩnh một lát.
- Ồ. - Phó Tiểu Dao vội vàng đáp lời, mím chặt môi và thêm gì nữa.
Để làm phiền , cô thậm chí còn nín thở, dám gây bất kỳ tiếng động nào quá lớn.
Chỉ là, dường như vẫn cho cô điều mà trao đổi với cô là gì.
bộ dạng của lúc , vẻ như vẫn sẵn sàng để bất cứ điều gì.
Suốt dọc đường ai câu nào; khi trở về biệt thự, Lục Hàn Xuyên thẳng lên lầu.
Dì Tống mang đến cho Phó Tiểu Dao một ly sữa nóng.
- Phu nhân, thiếu gia làm ạ?
- Tôi cũng nữa. Sau khi đón về, cứ cư xử lạ lùng. Anh chuyện với về một vấn đề gì đó, nhưng chẳng năng gì cả. Tôi cũng thực sự rốt cuộc gặp chuyện gì. - Phó Tiểu Dao thở dài đáp lời.
Dì Tống cũng khẽ thở dài.
- Thiếu gia nhà tính cách vốn là như đấy. Cứ giữ hết chuyện trong lòng và nhất quyết chịu . Chẳng hiểu cái tính khí là học từ ai nữa.
- Chẳng lẽ là do di truyền ? - Phó Tiểu Dao hỏi khi nhấp một ngụm sữa.
Dì Tống mỉm và lắc đầu.
- Không do di truyền ạ. Lão gia và cụ nhà đều là những hoạt ngôn. Chỉ thiếu gia là tính tình trầm lặng thôi. Chính vì thế mà mới thắc mắc học cái tính từ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-345.html.]
- Thật ? - Phó Tiểu Dao ngước lên lầu với vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
Dì Tống thở dài.
- Thực , hồi còn nhỏ, thiếu gia nhà hề tính cách như bây giờ . Tôi nghĩ chuyện liên quan đến Nhị thiếu gia.
- Là em trai của Hàn Xuyên ? - Phó Tiểu Dao sang dì.
Dì Tống tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Phu nhân, cô cũng chuyện đó ?
- Ừm, cũng rõ lắm. Chính Hàn Xuyên kể cho rằng một em trai, nhưng em đó đưa từ khi còn nhỏ.
- Phải, tất cả đều do kẻ thù của nhà họ Lục gây . Tôi liệu đời , Lão gia còn cơ hội gặp Nhị thiếu gia nữa .
Phó Tiểu Dao mỉm đầy tự tin.
- Nhất định sẽ thôi, tin rằng Hàn Xuyên sẽ tìm em trai của !
Anh tài giỏi và bản lĩnh đến thế cơ mà; chỉ cần manh mối, chắc chắn sẽ tìm thôi!
- Hy vọng là . - Dì Tống đặt quá nhiều kỳ vọng những lời của Phó Tiểu Dao.
Nếu thực sự thể tìm thấy, thì hẳn là tìm thấy từ lâu .
Hơn hai mươi năm trôi qua, đến giờ vẫn chẳng rõ đứa trẻ còn sống c.h.ế.t.
- Đừng nhắc đến những chuyện buồn nữa, phu nhân . Cô hãy về nghỉ ngơi sớm , đừng quên rằng cô vẫn khả năng đang m.a.n.g t.h.a.i đấy. - Dì Tống ân cần nhắc nhở.
Phó Tiểu Dao cũng cảm thấy mệt, cô khẽ đáp lời uống cạn ly sữa tay, đó bước lên lầu nghỉ ngơi.