Phó Tiểu Dao gật đầu.
- Đừng lo, hiểu chuyện mà.
Kể từ khi T.ử Huyên xin tiền để cờ bạc, cô hạ quyết tâm sẽ đưa cho bất kỳ khoản tiền nào nữa.
nếu thực sự chuyện chẳng lành xảy , thái độ của cô sẽ khác.
Nghĩ đến đó, Phó Tiểu Dao bắt máy.
- Chị đây.
Cuộc trò chuyện còn kịp bắt đầu, Phó T.ử Huyên ở đầu dây bên gào lên.
- Phó Tiểu Dao, cô làm cái quái gì mà bắt máy lâu thế hả!
Phó Tiểu Dao cau mày.
- T.ử Huyên, em ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?
- Hừ, ăn cái gì thì mặc xác , hỏi cô : cô bảo đừng xin tiền cô nữa ? – Phó T.ử Huyên hỏi một cách gay gắt.
Phó Tiểu Dao siết chặt chiếc điện thoại.
- là chị đấy.
- Quả nhiên là cô, con khốn! - Phó T.ử Huyên nổi trận lôi đình.
Phó Tiểu Dao cũng vô cùng tức giận thái độ của , lồng n.g.ự.c cô phập phồng dữ dội.
- Con khốn ư? Phó T.ử Huyên, là chị của đấy, thể như thế hả?
- Tôi bảo cô là con khốn thì nào? Chị cả thì chứ? Đó là cách cô đối xử với em trai ? Chị cả nhà thì chỉ dâng hết những điều nhất cho em trai, còn cô thì ? Cô chẳng những làm thế, mà khi về nhà còn dám đe dọa cả , bảo rằng nếu ... nếu còn xin tiền nữa thì sẽ tống tù!
- Chị... - Phó Tiểu Dao nghẹn lời, nhưng đồng thời cũng cảm thấy vô cùng tủi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-328.html.]
- Chị đe dọa , chị chỉ sự thật thôi mà. Em bắt quả tang đ.á.n.h bạc, suýt nữa thì tù còn gì. Chị chỉ mong thể trông chừng em, đừng để em đ.á.n.h bạc nữa thôi!
- Xì, thấy cô chỉ là đưa tiền thì . - Phó T.ử Huyên khinh khỉnh nhổ toẹt một tiếng.
Phó Tiểu Dao giận đến mức suýt bật .
- Phó T.ử Huyên, em còn chút lương tâm nào hả? Em là chị đang làm tất cả vì lợi ích của em ?
- Tôi chẳng cần cái thứ gọi là “vì lợi ích của ” từ cô . – Phó T.ử Huyên khẩy.
- Nếu cô thực sự coi là em trai, thì cô chẳng những lời đó với , và lẽ cô đưa tiền cho một cách vô điều kiện mới !
- Tiền, tiền, lúc nào cũng chỉ tiền. Tiền quan trọng hơn cả việc tù ? - Phó Tiểu Dao gầm lên.
Thấy cô mất kiểm soát cảm xúc, dì Tống liền bước lên lầu để tìm Lục Hàn Xuyên.
Phó Tiểu Dao hề rằng dì Tống rời . Cơn giận dữ khiến bụng cô đau quặn ; cô ôm bụng, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
- T.ử Huyên , em thể ngoan ngoãn hơn một chút ? Chị là chị ruột của em, chị sẽ bao giờ làm hại em !
- nếu cô đưa tiền cho , thì theo thấy, chính là cô đang làm hại đấy! - Phó T.ử Huyên gằn giọng đầy hiểm độc.
Phó Tiểu Dao c.ắ.n chặt môi một cách bướng bỉnh.
- Không đưa tiền thì thành làm hại em ? Phó T.ử Huyên, từ bao giờ mà trong mắt em chỉ còn mỗi tiền hả?
- Trong mắt lúc nào cũng chỉ tiền thôi, Phó Tiểu Dao . Cô nghĩ cờ b.ạ.c lắm ? Sở dĩ sa đà cờ bạc, tất cả đều là tại cô đấy!
- Tại chị ư? - Phó Tiểu Dao mở to mắt kinh ngạc.
Chuyện thì liên quan gì đến của cô chứ?
- Tất nhiên là tại cô . Nếu cô chịu đưa cho đủ tiền thì nào? Liệu cần cờ b.ạ.c nữa ? – Phó T.ử Huyên khẩy.
Phó Tiểu Dao suýt chút nữa mất bình tĩnh.
- Nói thì rốt cuộc, em chỉ đang trách chị chịu đưa tiền cho em thôi chứ gì?