- Anh là ý gì? - Nhìn đôi mắt , Phó Tiểu Dao bỗng trở nên bồn chồn một cách khó hiểu.
Đường Nghị khẽ .
- Tất nhiên là yêu cô ngay từ cái đầu tiên , cô Phó !
- Anh... - Phó Tiểu Dao sững sờ , mãi một lúc mới hồn.
Đường Nghị tiến gần cô.
- Tiểu Dao , đang thật đấy. Tôi cô khó mà tin , nhưng đó là sự thật: thích cô!
Khóe miệng Phó Tiểu Dao giật giật vài cái; cô chỉ sửng sốt lời tỏ tình đột ngột của , mà còn cảm thấy khá hoảng sợ.
- Xin Đường, nghĩ chắc uống quá chén .
- Tôi hề uống quá chén, Tiểu Dao , nghiêm túc đấy! - Đường Nghị thẳng mắt Phó Tiểu Dao, ánh mắt tràn ngập tình cảm chân thành.
Phó Tiểu Dao vội vàng mặt chỗ khác.
- Dù thì vẫn xin , Đường . Tôi thực sự thể chấp nhận chuyện . Anh làm hoảng quá, mà cũng chẳng thể hiểu nổi... rốt cuộc ở điểm gì khiến thích chứ?
Không cô đang tự hạ thấp bản , mà là cô sự tự nhận thức rõ ràng.
Thực tế, cô vẫn luôn hiểu rằng những đàn ông ưu tú thì chỉ thể thích những phụ nữ cũng ưu tú tương xứng mà thôi - giống hệt như Lục Hàn Xuyên .
Thế nên, cô thực sự thể tin nổi rằng Đường Nghị thể thích cô!
- Việc cô thể hiểu nổi cũng là chuyện bình thường thôi, vì ngay cả cũng chẳng thể hiểu nổi chính đây. - Đường Nghị buồn bã cụp đôi mắt xuống.
- Tôi thích cô Phó chỉ trong một khoảnh khắc thoáng qua thôi - nhanh đến mức chính cũng chẳng hề . Đến khi nhận điều đó thì quá muộn ... lúc cô kết hôn với Lục mất .
Phó Tiểu Dao bỗng khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-304.html.]
Những lời của quả thực chạm đến tận đáy lòng cô.
Việc thích một ... lẽ quả thực chỉ là chuyện của một khoảnh khắc thoáng qua, hệt như cái cách cô dành cho Lục Hàn Xuyên .
Cô từng thích Lục Hàn Xuyên - nhưng đó là một sai lầm ngay từ cái đầu tiên, một sai lầm đeo đẳng cô suốt cả phần đời còn . Đến khi cô nhận điều đó thì quá muộn ; bởi lẽ, cô trót yêu sâu đậm mất .
- Vì rõ Hàn Xuyên và kết hôn, tại vẫn còn ngỏ lời tỏ tình với ? - Phó Tiểu Dao mím chặt môi.
- Ban đầu định cho em , nhưng... - Đường Nghị liếc mắt về một hướng nào đó với vẻ mơ hồ, giọng bỗng cao hẳn lên.
- Khi phát hiện cuộc hôn nhân của em với Lục hề hạnh phúc, đổi ý. Tôi giành lấy em về phía !
- Nói bậy! - Phó Tiểu Dao nổi giận.
- Ai bảo cuộc hôn nhân giữa và Hàn Xuyên là hạnh phúc chứ?
- Em hạnh phúc thật ? - Đường Nghị chằm chằm cô.
- Theo những gì thì hai kết hôn ba năm . Trong suốt ba năm đó, hai luôn sống ly . Anh bao giờ tìm gặp em, gì đến chuyện coi em là vợ . Bởi vì hề yêu em.
Nghe những lời đó, Phó Tiểu Dao cảm thấy như tim đ.â.m một nhát đau thấu xương; gương mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt vì đau đớn, nhưng cô vẫn ngoan cố phản bác.
- Việc yêu chẳng liên quan gì đến cả. Tại cho rằng yêu chứ?
- Tất nhiên là dựa kết quả điều tra của . Anh một tình cũ tên là Kỳ Nhan, đúng nào? - Đường Nghị mỉm .
Gương mặt nhỏ nhắn của Phó Tiểu Dao càng lúc càng trở nên trắng bệch.
- Anh cũng đó là chuyện “ đây” mà. Nếu là chuyện của quá khứ thì giữa họ chẳng còn cơ hội nào nữa ; hơn nữa Hàn Xuyên cũng khẳng định rằng sẽ chẳng chuyện gì xảy giữa và cô Kỳ cả!
- Chưa chắc . Đàn ông thường hoài niệm lắm. Bây giờ thế thôi, nhưng nếu cô ả Kỳ Nhan giở trò, thì em sẽ là đầu tiên ruồng bỏ đấy. Em tin ?
Phó Tiểu Dao há miệng, nhưng chẳng thể thốt nên lời nào.
Cô buộc thừa nhận rằng những lời Đường Nghị đúng.