Dì Tống mỉm nhẹ nhàng.
- Phu nhân , trêu chọc gì cô . Cô nhận thấy dạo gần đây chủ kiên nhẫn với cô hơn nhiều ? Cậu còn chủ động bắt chuyện với cô nữa. Nếu cô hỏi, sẽ trả lời, thậm chí còn đùa với cô nữa; những chuyện đây làm gì chứ.
- Chuyện ... - Đôi mắt Phó Tiểu Dao mở to ngạc nhiên.
Nghe những lời dì Tống , dường như quả thực là như .
- Phu nhân, cô tin ? - Dì Tống về phía Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao trả lời.
Không là cô tin, mà là cô đủ tự tin để tin điều đó.
Cô sợ rằng nếu cô tin rằng hiện tại và Lục Hàn Xuyên trở nên thiết, lỡ chuyện trở về như thì ?
- Được , nếu phu nhân tin lời , cứ coi như gì nhé. Phu nhân, chúng ăn sáng thôi. - Dì Tống liền chuyển sang chủ đề khác.
Phó Tiểu Dao gật đầu.
- Được.
Sau bữa sáng, cô đến công ty.
Vũ Lâm đợi sẵn bên ngoài văn phòng của cô; thấy cô bước tới, cô liền mật khoác tay cô.
- Tiểu Dao, đến .
- Có chuyện gì thế? - Phó Tiểu Dao lấy thẻ từ và mở cửa bước .
Vũ Lâm xoa xoa vai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-290.html.]
- Tất nhiên là tớ tìm . Cậu còn nhớ sinh nhật tớ sẽ diễn trong vài ngày tới chứ?
- Tất nhiên , dù tớ quên sinh nhật của bất kỳ ai nữa, tớ cũng sẽ bao giờ quên sinh nhật . - Phó Tiểu Dao khẽ gõ lên trán Vũ Lâm.
- Thế nên mới tìm đến tớ từ sáng sớm tinh mơ chỉ vì chuyện thôi ?
- đấy, tớ đặc biệt chuẩn thiệp mời để gửi cho đây. - Vũ Lâm lấy một tấm thiệp màu đỏ từ trong túi xách và đặt lên bàn.
Phó Tiểu Dao cầm tấm thiệp lên, ngắm nghía một chút mỉm .
- Thiệp mời ư? Cậu chắc chắn đây là thiệp mời sinh nhật chứ thiệp cưới đấy chứ?
- Tất nhiên là , tớ là tớ . - Vũ Lâm xuống ghế.
Máu tò mò của Phó Tiểu Dao nổi lên.
- À mà, lâu lắm tớ gặp bác trai và bác gái. Dạo hai bác thế nào ?
- Mẹ tớ vẫn khỏe, nhưng còn bố thì... - Vũ Lâm cụp mắt xuống, bầu khí quanh cô bỗng nhuốm chút u sầu.
Đến lúc , Phó Tiểu Dao mới nhận lỡ hỏi một câu nên hỏi, cô chỉ tự tát mặt một cái cho bõ ghét.
- Tớ xin nhé Lâm Lâm, tớ... - Cô vội vàng chữa lời.
Vũ Lâm xua tay ngắt lời cô.
- Thôi , tớ trách , căng thẳng thế chứ.
Phó Tiểu Dao vẫn cảm thấy vô cùng áy náy.
Cô rằng điều mà Vũ Lâm quan tâm nhất chính là sức khỏe của bố .
Giờ đây, Vũ Lâm cô với nụ rạng rỡ môi, trông cô chẳng hề vương vấn chút ưu tư nào; thế nhưng thực tế, Vũ Lâm chôn chặt nỗi niềm trong lòng, chỉ là cô chẳng hề mà thôi.