Anh và Phó Tiểu Dao là vợ chồng , thể nào bỏ rơi cô .
- Vẫn muộn! - Kỳ Nhan ôm lấy eo Lục Hàn Xuyên.
- Hàn Xuyên, vẫn muộn, chỉ cần và Phó Tiểu Dao ly hôn, chúng vẫn thể ở bên , chỉ cần ly hôn...
- Anh sẽ ly hôn!
Kỳ Nhan siết chặt vòng tay.
- Tại ly hôn? Đừng là vì trách nhiệm, em tin, nếu trách nhiệm với cô , tệ nhất là nên cho cô nhiều tiền hơn. Một thường dân như cô chỉ cưới vì tiền.
- Cô cưới vì tiền! - Lục Hàn Xuyên lạnh lùng đáp trả.
Mắt Kỳ Nhan mở to.
- Anh cho cô ?
Mắt Lục Hàn Xuyên lóe lên.
- Anh cho cô , chỉ sự thật, cô cưới vì tiền.
- Em tin, chỉ cho cô thôi, Hàn Xuyên, cô cám dỗ ? - Kỳ Nhan run rẩy hỏi.
Biểu cảm của Lục Hàn Xuyên biến đổi trong giây lát, nhanh chóng lấy bình tĩnh.
- Không !
- luôn thu hút bởi cô . Nếu thu hút, tại ly dị cô ? Trách nhiệm thể chuộc bằng tiền, nhưng . Em thể nghĩ lý do nào khác ngoài điều ! - Kỳ Nhan tức giận .
Lục Hàn Xuyên mặt .
- Đừng đoán mò, nếu , nghĩa là .
- Vậy thì ly dị cô và ở với em. Cô xứng đáng với , ? Cô là vợ lý tưởng của , ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-264.html.]
- Phải, cô là vợ lý tưởng của , nhưng xác định cô . - Lục Hàn Xuyên nghiêm túc.
Kỳ Nhan lay .
- Xác định cô ư? Anh vẫn là tình cảm với cô mà.
- Dù em nghĩ thế nào nữa, tóm , đến chỉ để rõ với em rằng chúng nên gặp ít hơn trong tương lai. Họ đúng. Anh nên giữ cách với em. Khi em bình phục, sẽ ở bên em nữa. Chính em liên lạc với . - Lục Hàn Xuyên bình tĩnh trong khi đỡ cô xuống.
Kỳ Nhan xua tay , chịu ngoan ngoãn xuống, mà dậy.
- Anh định chia tay với em ?
- Không chia tay, chỉ là giữa chúng , đến lúc kết thúc. - Lục Hàn Xuyên cô và .
Kỳ Nhan và lắc đầu.
- Không, Hàn Xuyên, đừng đối xử với em như , em vẫn còn em trong lòng, nếu thì đối xử với em như , Hàn Xuyên, đừng kết thúc, ?
Cô như , Lục Hàn Xuyên vẫn cảm thấy xót xa, lấy khăn giấy giúp cô lau nước mắt.
- Anh thừa nhận, vẫn buông bỏ em, nhưng giờ đang học cách buông bỏ, Tiểu Nhan, em cũng nên học cách buông bỏ.
- Không, em sẽ buông bỏ.
- Tiểu Nhan, ngoan ngoãn .
- Không, em sẽ , Lục Hàn Xuyên, đừng tàn nhẫn như .
Lục Hàn Xuyên hít một sâu, đột nhiên nhận rằng thể gì lý với cô. Vừa định mím môi gì đó thì tiếng gõ cửa phòng bệnh.
- Xin , thực sự cố ý làm phiền, nhưng quên ống và bệnh nhân vẫn đang đợi, thể ? – Thiệu Tư Niên ở cửa với nụ tinh nghịch mặt. Anh lời xin như mạng, nhưng thực chẳng hề cảm thấy chút nào.
Kỳ Nhan trừng mắt giận dữ , nhưng nhanh chóng giả vờ yếu đuối và .
- Là Tư Niên , mời .