- Tại ? - Lục Hàn Xuyên chằm chằm cô.
- Vì yêu em! - Kỳ Nhan nắm lấy cánh tay .
- Người yêu là em, Phó Tiểu Dao, sớm muộn gì cũng sẽ ly dị cô và ở với em, Hàn Xuyên, thể rời bỏ em.
- Ly dị? - Lục Hàn Xuyên rụt tay .
- Khi nào ly dị?
Kỳ Nhan sững .
- Anh định ly dị Phó Tiểu Dao ?
Lục Hàn Xuyên mím môi.
- Anh từng như , cũng từng ý nghĩ đó.
Ba năm , khi mới cưới Phó Tiểu Dao, lẽ nghĩ như .
thời gian trôi qua, những suy nghĩ đó phai nhạt.
Đến bây giờ, thậm chí còn nghĩ rằng cứ tiếp tục như thế là .
- Tại ? - Kỳ Nhan dường như chịu một cú sốc lớn, môi cô run rẩy.
- Tại ly dị Phó Tiểu Dao, Hàn Xuyên? Người yêu là em, yêu cô , duy trì mối quan hệ với cô thì ích gì? Một cuộc hôn nhân tình yêu thì ý nghĩa gì?
- Không vì ý nghĩa, mà là vì trách nhiệm. Anh và cô kết hôn, nên sẽ trách nhiệm với cô . - Lục Hàn Xuyên bằng giọng trầm.
Kỳ Nhan lắc đầu, mặt tái nhợt.
- Còn em thì ? Em làm gì?
- Em ư? - Lục Hàn Xuyên cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-263.html.]
Kỳ Nhan bật .
- Phải, thực sự nghĩ rằng em chỉ trở để chữa bệnh ? Em vẫn còn vì , em ở bên một nữa.
Trong những đàn ông cô , chỉ Lục Hàn Xuyên là nhất.
Cô nhất định buông tay!
Điều quan trọng nhất là, cô đó hối hận vì bỏ rơi cô, cô đó rằng một đàn ông hơn đang chờ đợi cô, làm cô thể để Lục Hàn Xuyên và Phó Tiểu Dao ở bên chứ!
- Em gì cơ? - Lục Hàn Xuyên giật lời của Kỳ Nhan, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
- Em em với ?
- Ừm. - Kỳ Nhan gật đầu.
- Em những gì em làm lúc đó là sai, nhưng Hàn Xuyên, em bao giờ quên . Em thường nghĩ về khi em ở nước ngoài, em...
- em bao giờ liên lạc với . - Lục Hàn Xuyên lạnh lùng .
Kỳ Nhan c.ắ.n môi.
- Em liên lạc với , nhưng em sợ ông nội Lục. Anh rằng ông nội Lục thích em, nhưng Hàn Xuyên, em hiểu , chỉ cần chúng với , ông nội Lục thích em cũng thành vấn đề, và em sẽ làm điều đó nữa.
Vừa , cô đầy mong đợi.
Không hiểu , trái tim Lục Hàn Xuyên hề lay động. Thay đó, vẫn cảm thấy cô giả tạo một cách khó hiểu, và luôn cảm thấy lời của cô đúng.
Lắc đầu, Lục Hàn Xuyên kìm nén những suy nghĩ đó và bình tĩnh .
- Tiểu Nhan, chúng thể...
- Sao thể! - Kỳ Nhan dậy đầy xúc động.
- Hàn Xuyên, em , vẫn còn yêu em, và em quan tâm đến , chúng nên ở bên nhất.
- Anh xin Tiểu Nhan, nếu em điều với ba năm , lẽ sẽ đồng ý, nhưng bây giờ thì quá muộn . - Lục Hàn Xuyên cúi đầu.