Lục Hàn Xuyên kéo ghế xuống.
- Tôi đến đây để chuyện với Tiểu Nhan về một việc.
- Em thể hỏi một việc ? - Thiệu Tư Niên đẩy gọng kính.
Lục Hàn Xuyên liếc nhưng trả lời.
Thiệu Tư Niên tặc lưỡi.
- Anh thật là nhàm chán, , thì cứ đợi ở đây, em .
Anh kẹp hồ sơ bệnh án cánh tay, ngân nga một bài hát rời một cách tao nhã.
Lục Hàn Xuyên đan các ngón tay , ưỡn lưng, chống cằm lên mu bàn tay đang đan , chằm chằm Tiểu Nhan với ánh mắt phức tạp.
Sau khi một lúc lâu, đột nhiên nhận rằng hề quen phụ nữ , và càng , cô càng trở nên xa lạ.
Anh cảm giác đến từ , thậm chí còn cảm thấy nó nên là như .
Và cũng cảm thấy tình cảm của dành cho cô phai nhạt nhiều. Lúc nãy thấy cô xanh xao giường bệnh, cảm thấy đau lòng và gánh chịu cô, nhưng giờ suy nghĩ đó đột nhiên biến mất.
Nghĩ đến đây, Lục Hàn Xuyên duỗi thẳng , dậy phòng tắm.
Nước lạnh tạt mặt, làm dịu những suy nghĩ rối bời trong lòng.
Anh khuôn mặt nghiêm nghị của trong gương, thở hổn hển.
Lúc , bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-261.html.]
Tim Lục Hàn Xuyên thắt , vội vàng sải bước dài ngoài.
Kỳ Nhan tỉnh dậy, cúi xuống chiếc cốc gầm giường.
Lục Hàn Xuyên mím môi, tới nhặt chiếc cốc.
- Hàn Xuyên, ở đây? - Kỳ Nhan ngạc nhiên hỏi khi thấy , mắt cô sáng lên.
Lục Hàn Xuyên đặt cốc nước lên bàn cạnh giường.
- Đến đây xem em thế nào, nãy em làm gì ?
- Em khát nước, uống nước nhưng sức nên làm đổ cốc nước . - Kỳ Nhan ngượng nghịu.
- Hàn Xuyên, em vô dụng lắm ? Em mới phẫu thuật xong mà vẫn thấy yếu ớt, em khá hơn ?
- Không gì, gần đây em thấy đau ? - Lục Hàn Xuyên rót cho cô một cốc nước.
Kỳ Nhan nghĩ rằng sẽ đỡ cô dậy như thường lệ, để cô tựa tay và đút nước cho cô uống.
khi đợi một lúc, cô thấy Lục Hàn Xuyên làm .
Cô khẽ nhíu mày, Lục Hàn Xuyên với vẻ mặt ngơ ngác.
- Hàn Xuyên, ...
- Có chuyện gì ? - Môi mỏng của Lục Hàn Xuyên khẽ hé mở.
Kỳ Nhan liệu đang giả vờ hiểu thực sự hiểu, nên cô ghi nhớ điều đó trong lòng.