Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rầm!
Cánh cửa đóng sập đầy mạnh bạo.
Lục Hàn Xuyên đẩy mạnh Phó Tiểu Dao áp sát cánh cửa, nâng cằm cô lên cúi xuống hôn cô.
Người đàn ông mà lý trí thiêu đốt bởi tác dụng của t.h.u.ố.c lúc trông chẳng khác nào một con thú hoang; chỉ chiếm đoạt mà chẳng mảy may đến sự dịu dàng là gì.
Anh dùng sức cạy mở đôi môi của Phó Tiểu Dao, trực tiếp luồn lưỡi trong, ngừng khuấy đảo khoang miệng cô.
- Ưm... - Bị hôn đến mức nghẹt thở, Phó Tiểu Dao kìm mà đẩy .
Thế nhưng đàn ông dường như lường điều đó từ lâu. Bàn tay đang giữ chặt cô lập tức nâng lên quá đỉnh đầu ấn mạnh xuống, khiến cô thể cựa quậy.
Tựa như đang trừng phạt cô, hôn càng lúc càng dữ dội hơn, đồng thời rảnh tay còn để tháo dây thắt lưng chiếc áo choàng tắm quanh eo cô.
Phó Tiểu Dao từng thấy một đàn ông nào vồ vập và gấp gáp đến thế; trong lòng cô thoáng chút sợ hãi dâng lên chút hưng phấn khó tả.
Hơn nữa, bản cô cũng đang tác động bởi thuốc, và sự tấn công mãnh liệt như vũ bão từ đàn ông , cô nhanh chóng chìm đắm cuộc hoan lạc.
Đêm hôm đó, những dấu vết ân ái nồng nàn của họ in hằn lên hầu như ngóc ngách trong phòng làm việc.
Sáng hôm , Phó Tiểu Dao tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Hàn Xuyên. Cơn đau nhức ê ẩm khắp cơ thể khiến cô hít hà khẽ kêu lên, và ngay khoảnh khắc , tất cả những cảnh tượng diễn trong đêm qua bỗng ùa về tâm trí cô.
- Trời đất! - Cô vội đưa tay che lấy khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngượng; cô cảm thấy hổ đến mức chỉ ước gì một cái khe nứt đất để chui tọt trốn cho xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-250.html.]
Thật khó để cô thể tin nổi rằng phụ nữ táo bạo và hoang dại của đêm qua chính là bản !
Phó Tiểu Dao lén sang đàn ông bên cạnh; đang cau mày thật chặt và vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ.
Phó Tiểu Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm.
May quá, vẫn tỉnh dậy.
Một chịu đựng nỗi hổ vẫn hơn là cả hai cùng ngượng ngùng!
Phó Tiểu Dao nhẹ nhàng gỡ cánh tay Lục Hàn Xuyên đang vòng quanh eo , đó nhặt chiếc áo choàng tắm rơi sàn lên rón rén bước xuống khỏi ghế sofa; thế nhưng ngay khi đôi chân chạm đất, cô liền ngã khuỵu xuống sàn.
Để đ.á.n.h thức đàn ông, cô vội c.ắ.n chặt môi hòng kìm nén tiếng động, nhưng lo sợ rằng tiếng động khi ngã xuống sẽ làm tỉnh giấc.
Cô nhanh chóng rướn cổ về phía đàn ông; thấy vẫn còn ngủ, cô thở phào nhẹ nhõm, vội khoác chiếc áo choàng tắm lên và khập khiễng bước khỏi thư phòng.
Vừa bước ngoài, cô đụng dì Tống – đang lau chùi tay vịn cầu thang.
- Thưa phu nhân. - Dì Tống cất tiếng gọi cô.
Phó Tiểu Dao giả vờ như thấy, cô vội túm chặt vạt áo choàng, cúi gằm mặt xuống và chạy nhanh về phòng.
Dì Tống hiểu rằng cô đang cảm thấy ngượng ngùng, nên mỉm đầy nhẹ nhõm, lập tức gọi điện cho ông cụ để báo tin rằng kế hoạch thành công mỹ mãn.
Quả nhiên, ông cụ vui mừng vỗ tay tán thưởng, đồng thời dặn dò dì Tống hãy nấu thêm nhiều món canh tẩm bổ cho hai đứa cháu.