Phó Tiểu Dao cau mày.
- Dì Tống , chuyện của Hàn Xuyên là ? Tối nay cứ thấy dì cứ kỳ lạ thế nào .
- Có gì mà lạ chứ? Thôi nào, phu nhân, mau trong . - Dì Tống mở cửa, đẩy cô nhanh chóng đóng sập cửa ; bộ động tác diễn dứt khoát, liền mạch.
Phó Tiểu Dao ngây , mãi lâu mới hồn .
Khi Lục Hàn Xuyên bước từ phòng tắm, thấy cô vẫn đang thẫn thờ ngay cửa, kìm bèn hỏi.
- Phó Tiểu Dao, em ngây đó làm gì ?
Phó Tiểu Dao bừng tỉnh.
- Là chuyện của dì Tống đấy. Em cứ cảm giác tối nay dì bí hiểm lắm, cứ như đang giấu giếm chuyện gì đó với chúng và cho chúng .
- Em hỏi dì ? - Lục Hàn Xuyên cởi cúc tay áo sơ mi.
Phó Tiểu Dao lắc đầu.
- Không. em nghĩ dù hỏi thì dì cũng chẳng chịu .
- Được , đừng bận tâm mấy chuyện đó nữa. Để hỏi em chuyện : em xịt nước hoa trong phòng ? - Lục Hàn Xuyên bước tới ghế sofa, xuống và tự rót cho một ly rượu vang đỏ.
- Nước hoa ư? - Phó Tiểu Dao hít hà một cái.
- là mùi thật.
Lục Hàn Xuyên ngừng lắc ly rượu.
- Không em xịt ?
- Không, em bao giờ dùng mấy thứ đó . - Phó Tiểu Dao đáp.
- Chắc là dì Tống đấy. Lúc nãy, trong bữa ăn tối, dì lên dọn dẹp phòng giúp chúng . Có lẽ dì xịt lúc đó chăng? Mùi thơm thật đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-248.html.]
Cô kìm mà hít hà thêm vài nữa.
Thấy điệu bộ đó của cô, Lục Hàn Xuyên cô như thể đang một kẻ ngốc, buông lời chê bai đầy vẻ khinh thường.
- Sao em vẫn ngốc nghếch thế nhỉ?
- Hả? - Phó Tiểu Dao chớp chớp mắt, tỏ vẻ bất mãn.
- Em ngốc chỗ nào chứ!
- Chỗ nào cũng ngốc cả. - Lục Hàn Xuyên đặt ly rượu xuống.
- Vài hôm nữa, sẽ bảo Kiều Mộc thuê thêm một giáo viên dạy lễ nghi khác cho em.
Mắt Phó Tiểu Dao sáng bừng lên.
- Thật ?
Trời cô khao khát bao trở thành một như Kỳ Nhan - một phụ nữ thanh tao, trí tuệ, khớp với hình mẫu vợ mà hằng hình dung trong tâm trí.
Thế nhưng, chẳng ai thường xuyên chỉ dạy cho cô, mà bản cô đủ tiền để thuê gia sư riêng; bởi , dự định cứ thế trì hoãn suốt ba năm trời.
Thật chẳng ngờ, ngay lúc đây, chủ động nhắc đến chuyện mời giáo viên dạy cho cô.
Phó Tiểu Dao ngạc nhiên siết chặt nắm tay, khẽ vung tay lên đầy phấn khích.
Trong mắt Lục Hàn Xuyên, hành động trông thật ngây ngô và chút ngốc nghếch; thế nhưng, khi thấy vẻ rạng rỡ, hân hoan gương mặt cô, bỗng cảm thấy điều đó cũng chẳng đến mức khó chấp nhận.
- Được , em ngủ . Anh sang thư phòng làm việc một lát. - Lục Hàn Xuyên dậy .
Phó Tiểu Dao gật đầu lia lịa.
- Vâng, ạ.
Lục Hàn Xuyên bước sang thư phòng để giải quyết các văn kiện công việc. Sau khi làm việc một lúc, bỗng cảm thấy nóng bừng lên một cách lạ thường.
Tưởng rằng nhiệt độ điều hòa chỉnh quá cao, bèn đặt cây bút tay xuống, cầm lấy chiếc điều khiển và hạ nhiệt độ xuống vài độ.