Đôi mắt Lục Hàn Xuyên khẽ lay động, một ký ức tưởng chừng chìm quên lãng bỗng nhiên ùa về.
Chuyện xảy ba năm , khi mới kết hôn với Phó Tiểu Dao; lúc , ông cụ sắp xếp một giáo viên lễ nghi cho cô, với mong bồi dưỡng cô trở thành một nàng dâu hiền thục, xứng đáng với danh phận dâu trưởng nhà họ Lục.
Khi , vô cùng bất mãn với cuộc hôn nhân , đinh ninh rằng sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn với cô, nên cho rằng chẳng cần thiết tốn công dạy dỗ cô làm gì. Thế là bảo Kiều Mộc đuổi vị giáo viên , và kể từ đó, ngừng bận tâm đến cô - dần dà, lãng quên cô lúc nào .
Sự lãng quên kéo dài suốt ba năm ròng. Nếu nhờ sự trở về đột ngột của Tiểu Nhan và nhu cầu cấp thiết về một nguồn tủy xương phù hợp, lẽ chẳng bao giờ nhớ đến vợ bỏ quên nữa.
Nhớ chuyện cũ, Lục Hàn Xuyên khẽ cụp mắt xuống để che giấu những cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong đáy mắt, khẽ thừa nhận.
- Là cháu.
- Đồ khốn nạn! - Ông cụ giận tím mặt, run rẩy chỉ tay thẳng mặt .
- Ta thật ngờ cháu thể đê tiện đến mức ! Bấy lâu nay chẳng hề can thiệp đời sống riêng tư của hai vợ chồng cháu, mà giờ đây mới tin cháu dám làm những chuyện tày trời như thế !
Lục Hàn Xuyên sai, nên chỉ mím chặt đôi môi mỏng, chẳng thốt nên lời nào.
Hiếm khi Phó Tiểu Dao chứng kiến bộ dạng của , nên trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác khá mới mẻ và thú vị.
- Lục Hàn Xuyên, thật cho xem nào: suốt ba năm qua, cháu làm điều gì tổn hại đến Tiểu Dao ? - Ông cụ trừng mắt thẳng đôi mắt của Lục Hàn Xuyên.
Lục Hàn Xuyên mặt chỗ khác, dứt khoát đáp.
- Không hề!
Ngoài việc hề đụng chạm đoái hoài gì đến cô, thì quả thực chẳng làm gì khác nữa cả.
- Thật ? - Ông cụ vẫn còn chút hoài nghi.
Phó Tiểu Dao câu chuyện cứ mãi xoay quanh chủ đề , nên cô vội vàng nắm lấy tay ông cụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-245.html.]
- Ông ơi, Hàn Xuyên thật sự chẳng làm gì tổn hại đến cháu ạ. Ông đừng lo lắng quá nhé, nào, chúng cùng ăn cơm thôi.
Nói xong, cô gắp một miếng thịt kho tàu đặt đĩa của ông cụ.
Ông cụ hiền hậu.
- Được , nếu cô bé chịu giúp cho cháu, thì sẽ hỏi nữa.
Ông liếc xéo Lục Hàn Xuyên một cái đầy ẩn ý.
Lục Hàn Xuyên giả vờ như , thong thả dùng thìa múc từng ngụm canh trong bát uống.
Bữa ăn kết thúc tại đó.
Ông cụ nán lâu; dùng bữa tối xong, ông cùng chú Phúc trở về ngôi nhà cũ.
Dì Tống rửa bát xong , .
- Thưa chủ, phu nhân, hai hãy về phòng nghỉ ngơi ạ.
Nếu về ngay, tác dụng của t.h.u.ố.c sẽ sớm phát huy đấy.
Thế nhưng, Lục Hàn Xuyên cầm chiếc áo khoác vắt lưng ghế sofa lên, chuẩn ngoài.
- Tối nay sẽ đến bệnh viện, và sẽ trở về nhà .
Phó Tiểu Dao đang xem TV; thấy những lời , ánh mắt cô lập tức trở nên ảm đạm.
- Anh định bầu bạn với cô Kỳ Nhan ?
Cô ngước , nở một nụ gượng gạo.
- Hôm nay là ngày đoàn múa của họ biểu diễn sân khấu Lincoln. Anh lo rằng Tiểu Nhan sẽ buồn, nên sẽ đến đó để bầu bạn với cô . - Lục Hàn Xuyên đáp một cách dửng dưng.