Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-04-12 23:17:32
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Hàn Xuyên cụp mắt xuống và giữ im lặng.

Ông lão chẳng thèm để ý đến , sang về phía Phó Tiểu Dao.

- Lại đây.

Phó Tiểu Dao rón rén bước tới.

- Cháu ? - Ông lão hỏi với vẻ mặt lạnh lùng.

Phó Tiểu Dao vội xua tay, tỏ vẻ chút yêu thương mà lo.

- Cháu ạ.

- Tất nhiên là cháu , Hàn Xuyên che chở cho cháu mà. - Ông lão trừng mắt cô.

Phó Tiểu Dao cúi đầu, im lặng .

Ông lão cặp đôi trẻ đang cứng họng những lời , thở dài thườn thượt.

- Ông cố ý đến đây để trách mắng các cháu , nhưng việc các cháu làm quả thực là sai . Các cháu , khi tin hai đứa gặp chuyện, ông lo lắng đến mức nào ?

- đấy, thưa thiếu gia và thiếu phu nhân. Lão gia hoảng sợ đến mức suýt chút nữa nhập viện đấy ạ. - Chú Phúc - vẫn luôn phía ông lão - kìm mà lên tiếng.

Nghe thấy , tim Lục Hàn Xuyên thắt .

- Ông ơi, ông ạ?

- Thì vẫn đấy, nhưng nếu các cháu còn tái phạm thì chắc còn nhé. - Ông lão liếc xéo một cái.

Lục Hàn Xuyên cụp mắt xuống, bình tĩnh đáp.

- Cháu xin ông ạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-242.html.]

- Haiz, con cháu đúng là những món nợ nần, nhưng Tiểu Dao làm lắm. - Ông lão sang Phó Tiểu Dao.

Phó Tiểu Dao chỉ tay chính , vẻ mặt đầy vẻ ngơ ngác.

- Cháu làm gì ạ?

Ông lão bỗng mỉm , nụ ẩn chứa một chút vẻ nhẹ nhõm.

- Cháu bỏ mặc Hàn Xuyên một giữa trời tuyết lạnh, như thế là cháu làm .

- Hả? - Phó Tiểu Dao nghiêng đầu thắc mắc.

- Sao cháu thể bỏ mặc một chứ? Anh là chồng cháu mà, tất nhiên là cháu đưa cùng .

Nụ môi ông lão càng rạng rỡ hơn.

- Đó chính là lý do ông cháu làm đấy, giống như một kẻ vô ơn bạc nghĩa nào đó! - Khi điều , nụ môi ông lão khẽ chùng xuống, và trong ánh mắt ông ánh lên một nỗi căm hận sâu sắc.

Lục Hàn Xuyên cau mày.

- Ông ơi, đừng nhắc chuyện cũ nữa!

- Sao? Sợ sẽ thấy mất mặt nếu ? - Ông lão trừng mắt đầy giận dữ.

Đôi môi mỏng của Lục Hàn Xuyên khẽ mấp máy.

- Không, cháu chỉ cảm thấy chuyện quá khứ nên khép , cần thiết nhắc đến nữa.

- Hừ, cháu nghĩ thì tùy, nhưng thì thể buông bỏ ! Ta suýt chút nữa mất đứa cháu trai , làm thể căm hận cho ? Cả đời sẽ chẳng bao giờ quên chuyện đó, và sẽ còn nhắc nhắc mãi để cho cháu thấy mắt của cháu tệ hại đến mức nào! - Ông lão với vẻ mặt đầy u ám.

Phó Tiểu Dao cảm thấy hoang mang, nhưng cô hề đặt bất cứ câu hỏi nào.

Cô hiểu rằng, việc ông lão năng mập mờ như chính là vì ông cho cô chuyện đó.

- Được , hôm nay đến đây vì mục đích nào khác, chỉ là cho hai đứa rằng vô cùng đau lòng vụ t.a.i n.ạ.n của các cháu. Tất nhiên, nhất thiết cứ ôm mãi chuyện đó trong lòng, nhưng tuyệt đối chuyện tương tự xảy thêm một nào nữa. Hai đứa ? - Ánh mắt sắc bén của ông lão lướt qua gương mặt của cả hai họ.

Loading...