Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Lục Hàn Xuyên đưa mắt Phó Tiểu Dao với ánh đầy thâm thúy.
Phó Tiểu Dao chẳng hề ánh mắt , cô sang với Phó bằng giọng đầy giận dữ.
- Mẹ , rốt cuộc tiền bạc quan trọng hơn T.ử Huyên quan trọng hơn? Mẹ thực sự T.ử Huyên tù ?
- Con ranh cái gì thế hả? Ai mà T.ử Huyên tù chứ? - Mẹ Phó trừng mắt lườm cô một cái sắc lẻm.
Bà quả thực luyến tiếc khoản tiền một trăm triệu , nhưng bà vẫn quan tâm đến đứa con trai của hơn.
Đó là đứa con mà bà dốc hết tâm can, m.á.u mủ ruột rà mà sinh .
Đó chính là báu vật của bà!
- Vậy là bà cần tiền nữa ? - Lục Hàn Xuyên giơ cổ tay lên, liếc chiếc đồng hồ đeo tay.
Mẹ Phó hít một thật sâu, cố kìm nén nỗi luyến tiếc đang dâng trào trong lòng gật đầu.
Lục Hàn Xuyên khẩy.
- Trên đời chẳng mấy kẻ dám đe dọa , và cái nhà họ Phó của các chắc chắn trong đó. Nếu các xin tiền Phó Tiểu Dao, thì việc cô chịu đưa là chuyện riêng của cô . Tôi sẽ can thiệp; nhưng nếu các dám chĩa mũi nhọn về phía ... thì đừng hòng mơ tưởng, cút ngay!
Câu cuối cùng của là dành cho Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao theo bóng lưng , sang Phó - đang ngây như mất hồn - và kìm tiếng thở dài.
- Mẹ , con với từ , Lục Hàn Xuyên là kẻ mà thể tùy tiện chọc giận ; mà vẫn cứ chịu tin con!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-232.html.]
Nói xong, cô lắc đầu vội vã chạy đuổi theo Lục Hàn Xuyên.
- Hàn Xuyên! - Phó Tiểu Dao chạy vọt khỏi tòa chung cư mới kịp đuổi theo Lục Hàn Xuyên.
Lục Hàn Xuyên dừng bước, chờ đợi cô.
Thấy , đôi mắt Phó Tiểu Dao thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên; cô liền tăng tốc bước chân, chạy tới bên cạnh và .
- Cảm ơn nhé, Hàn Xuyên.
- Cảm ơn về chuyện gì? - Lục Hàn Xuyên tiếp tục bước .
Phó Tiểu Dao cũng vội vã theo.
- Tất nhiên , cảm ơn đến giúp em giải quyết chuyện với . Nếu chỉ một , em chẳng sẽ chật vật với chuyện đó đến bao giờ nữa. Nói thẳng thì em là khó chiều. Em bao giờ ngờ rằng bà ... Đối với chuyện cờ b.ạ.c của T.ử Huyên, bà xử lý đơn giản đến thế.
- Những kẻ thiếu hiểu thì thường là như đấy. - Lục Hàn Xuyên lấy chìa khóa xe và nhấn nút mở khóa.
Khóe miệng Phó Tiểu Dao khẽ giật giật, nhưng cô gì thêm.
Mặc dù lời chút "độc địa", nhưng chẳng hề sai chút nào.
Là con gái, chính cô cũng cảm thấy quá đỗi thiếu hiểu
Bà chỉ thiếu hiểu , mà còn tham lam nữa. Sao bà thể mở miệng đòi tới cả trăm triệu chứ? Giờ nghĩ , cô cảm thấy thật hổ!
- Lên xe . - Lục Hàn Xuyên mở cửa ghế phụ.
Phó Tiểu Dao đáp lời nhanh chóng ghế.