- Bố con ngoài tìm đ.á.n.h cờ, còn em con đang ở ngoài tìm khách hàng để bàn chuyện làm ăn. - Mẹ Phó đáp với vẻ bực bội.
Phó Tiểu Dao mím môi.
- Mẹ , đây chính là chuyện con với trong về . Có thật là T.ử Huyên đang tìm bàn chuyện làm ăn ?
Sắc mặt Phó khẽ biến đổi.
- Ý con là ?
Phó Tiểu Dao thẳng bà.
- Ý con là, T.ử Huyên bàn chuyện làm ăn, là đ.á.n.h bạc với ?
- Sao con ? - Mắt Phó mở to kinh ngạc.
Phó Tiểu Dao hít một thật sâu.
- Mẹ , hóa thực sự chuyện T.ử Huyên đ.á.n.h bạc!
- Mẹ . - Ánh mắt Phó đảo qua đảo đầy vẻ chột .
Phó Tiểu Dao một cách giận dữ.
- Đừng dối con nữa, mới thừa nhận còn gì. Mẹ , đang làm gì ?
- Thì làm gì chứ? Chẳng chỉ là đ.á.n.h bạc thôi ? Có chuyện gì to tát . - Mẹ Phó hừ lạnh một tiếng.
- Không to tát ư? - Phó Tiểu Dao bà đầy sửng sốt.
- Mẹ , nếu chuyện to tát, thì chuyện gì mới là to tát đây? Mẹ cờ b.ạ.c là gì ? Đã bao nhiêu gia đình vì nó mà tan cửa nát nhà ?
- Đủ đấy! - Mẹ Phó đập mạnh tay xuống ghế sofa đầy giận dữ phắt dậy.
- Tan cửa nát nhà cái nỗi gì? Con thể câu nào t.ử tế hơn ? Chuyện nghiêm trọng đến mức đó!
- Sao chứ? Theo con , T.ử Huyên nghiện cờ b.ạ.c và nướng mất gần năm triệu . Năm triệu đó chính là tiền Hàn Xuyên đưa cho đấy!
- . - Mẹ Phó thản nhiên thừa nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-229.html.]
Phó Tiểu Dao giận đến mức hít mấy thật sâu mới trấn tĩnh .
- Vậy thì xem cái cớ dùng để xin tiền con cũng là giả nốt. Không là T.ử Huyên đ.â.m xe , mà là xin tiền để trả nợ cờ b.ạ.c cho nó thì !
Mẹ Phó bĩu môi đầy vẻ bất mãn.
- Nếu thế, thì liệu con chịu đưa tiền cho ?
Phó Tiểu Dao suýt ngã quỵ thái độ đó của ; cảm xúc trong cô trở nên vô cùng kích động.
- Mẹ , là đang tiếp tay cho kẻ ? Việc T.ử Huyên cờ b.ạ.c lợi lộc gì ? Không hề! Nó sẽ chỉ ngày càng lún sâu sự điên cuồng, sớm muộn gì gia đình cũng sẽ tan nát thôi!
- Tan nát ư? - Mẹ Phó chẳng tin điều đó chút nào, ngược còn vênh váo đáp.
- Vẫn còn con và Hàn Xuyên đó thôi. Con là chị, Hàn Xuyên là rể, lẽ nào hai đứa nỡ bỏ mặc nó ?
Phó Tiểu Dao sững sờ trong giây lát, bỗng bừng tỉnh. Cô chỉ tay chính , gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng tột độ.
- Thì trong mắt , chỉ nghĩ rằng con và Hàn Xuyên sẽ trả hết nợ cờ b.ạ.c cho nó, nên mới coi chuyện T.ử Huyên cờ b.ạ.c chẳng là vấn đề to tát gì ?
- đấy chứ còn gì nữa! Con rể giàu như thế, giúp T.ử Huyên trả nợ thì gì sai? Dù thì con cũng là chị, còn Hàn Xuyên là rể của nó mà.
- Mẹ... - Phó Tiểu Dao run rẩy , cảm thấy mắt tối sầm .
Cô đang giận đến mức nào, nên để ngất xỉu, cô cấu thật mạnh đùi .
- Mẹ , thể hành xử như thế chứ? Nếu T.ử Huyên thực sự vay nợ để làm ăn kinh doanh, thì con sẵn lòng giúp nó trả nợ. Chuyện đó chẳng gì đáng cả. đằng là nợ cờ bạc! Nó sẽ chỉ càng ngày càng nợ chồng chất thêm thôi, làm con thể trả hết nổi? Hơn nữa, tại Hàn Xuyên nghĩa vụ trả nợ cho T.ử Huyên chứ?
- Chỉ đơn giản vì nó là chồng của con! - Mẹ Phó đáp một cách thản nhiên, coi đó là lẽ đương nhiên.
Phó Tiểu Dao bật , nụ đầy vẻ chán nản và phẫn nộ.
- , là chồng con. Thế nhưng, ngay từ khi kết hôn, chúng con ký giấy thỏa thuận phân chia tài sản công chứng . Tiền bạc của , cũng như tài sản thuộc về nhà họ Lục, đều chẳng hề liên quan gì đến con cả. Chuyện con mới với xong đấy thôi! Con : nếu ly hôn với con, thì chính hãy gặp .
- Ly hôn ư? - Mẹ Phó giật .
- Chuyện thì liên quan gì đến ly hôn chứ?
- Tại chứ? Có ai cam tâm chấp nhận một cô con dâu cứ đòi nhà chồng trả nợ cho em trai bao giờ? - Phó Tiểu Dao liếc bà một cái, cất giọng lạnh lùng.
- Mẹ , lẽ hiểu rõ Hàn Xuyên là như thế nào chứ; ngay cả đến con, còn chẳng thèm bận tâm. Nếu cứ khăng khăng làm theo ý , liệu còn nghĩ đến thể diện của nhà họ Phó nữa ?