Trán của Phó Tiểu Dao đau điếng vì chọc ; dù cần soi gương, cô cũng dám chắc rằng trán lúc hằn lên những vết móng tay.
Cô xoa xoa trán lùi hai bước. Sau khi giữ cách an với Phó, cô đảo mắt một vòng .
- Làm đại sự ư? Có ai mà chẳng làm việc nhà chứ?
Cô thực sự từng thấy cái lý lẽ nực như bao giờ.
Ngay cả Lục Hàn Xuyên đôi khi cũng tự sắp xếp phòng làm việc, chứ đến những nhân vật quan trọng khác.
Hơn nữa, là cô coi thường bố và T.ử Huyên nhé, nhưng họ thực sự chẳng là cái "chất" để làm nên đại sự gì sất!
- Được , ! - Mẹ Phó xua tay vẻ sốt ruột.
- Chẳng là con chê nhà cửa bẩn thỉu ? Sao cứ lải nhải mãi thế? Nếu bản lĩnh thì tự mà dọn , hoặc thì thuê giúp việc về dọn cũng thôi.
- Thuê giúp việc ư?" - Phó Tiểu Dao sửng sốt lời của bà.
Mẹ Phó vắt chéo chân phịch xuống ghế.
- ! Con gả nhà họ Lục, trở thành thiếu phu nhân của một gia đình giàu . Con hầu kẻ hạ chăm sóc tận răng lúc nơi, trong khi bố con đây vẫn đang chật vật với cảnh nghèo khó. Nhìn con chẳng hề giúp đỡ gia đình mà chỉ lo hưởng thụ cho riêng , rõ ràng là bất hiếu!
Nghe thấy giọng điệu đầy vẻ chua chát , Phó Tiểu Dao giận đến đỏ cả mắt.
- Mẹ , bảo con bất hiếu? Và con bao giờ giúp đỡ gia đình chứ? Có nào mở miệng xin tiền mà con đưa cho ?
- Con đúng là đưa tiền đấy, nhưng cái tiền ít ỏi đó thì giải quyết cái gì chứ? Với tư cách là thiếu phu nhân nhà họ Lục, rõ ràng con thể chu cấp cho bố nhiều hơn thế, mà mỗi con chỉ đưa vỏn vẹn từ 10.000 đến 20.000 thôi ? Thế mà con cũng dám vỗ n.g.ự.c xưng là giúp đỡ gia đình ?
- Làm mà đ.á.n.h đồng hai chuyện đó với chứ? - Phó Tiểu Dao giậm chân bực bội.
- Đâu tình cảnh giữa con và nhà họ Lục. Tiền của nhà họ Lục thì thuộc về nhà họ Lục, chẳng liên quan gì đến con cả. Mẹ đừng đ.á.n.h đồng như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-228.html.]
- Còn tại con vô dụng . - Mẹ Phó cô đầy vẻ khinh thường.
- Ai bảo con kém cỏi đến mức giữ nổi trái tim đàn ông chứ? Nếu con giữ trái tim của rể quý , thì làm gì đến mức tiền như bây giờ?
Nghe những lời đó, Phó Tiểu Dao thấy lòng đau nhói và nghẹn lời nên câu.
Cô cũng cảm thấy bản quả thực vô dụng.
Đã ba năm trôi qua , mà Lục Hàn Xuyên vẫn chẳng hề rung động chút nào.
Và mãi đến gần đây, cô mới rằng trong lòng vẫn luôn hình bóng của phụ nữ khác.
- Thôi , cất cái bộ mặt ủ rũ đó . Mẹ vẫn c.h.ế.t , mau dọn dẹp sàn nhà . - Mẹ Phó ném cây chổi về phía Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao gượng, tháo chiếc túi đeo vai xuống và cam chịu bắt tay dọn dẹp.
Khi dọn dẹp xong xuôi và cất chổi , cô tình cờ bắt gặp Phó đang lục lọi chiếc túi xách của . Cô cau mày.
- Mẹ, đang làm gì ?
- Mẹ xem thử con cố tình dối là tiền . - Mẹ Phó nhổ chiếc tăm trong miệng , thản nhiên kéo chiếc túi của Phó Tiểu Dao về phía mà chẳng hề tỏ chút ngượng ngùng nào dù bắt quả tang.
Phó Tiểu Dao mệt mỏi đ.ấ.m đấm thắt lưng.
- Vậy giờ đấy, con dối .
- Thì ai mà , nhỡ con cố tình mang tiền về đây thì . - Mẹ Phó vẫn khăng khăng chịu buông tha.
Phó Tiểu Dao mệt mỏi nhắm mắt .
- Được , nếu nghĩ thì con cũng đành chịu thôi. Con dọn dẹp xong cả , bố và T.ử Huyên ạ?
Cô chợt nhớ rằng, từ lúc bước chân nhà đến giờ, cô vẫn hề thấy hai họ cả.