Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:20:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Ai đấy? - Giọng oang oang của Phó vọng từ phía cánh cửa.

Phó Tiểu Dao vội đáp.

- Mẹ , là con đây.

- Sao con về? - Mẹ Phó bước mở cửa nhai hạt dưa, đôi mắt vốn bắt đầu sụp mí nghiêm khắc xuống đôi tay cô.

Khi thấy tay cô trống , sắc mặt bà lập tức sa sầm .

Nhận thấy vẻ vui, ánh mắt Phó Tiểu Dao tối sầm .

- Con về thăm và bố thôi mà.

- Xem cặp vợ chồng già chẳng đáng để con mang quà cáp gì về biếu nhỉ. - Mẹ Phó bĩu môi.

Nụ môi Phó Tiểu Dao cứng , cô ngượng nghịu đáp.

- Con xin , con về vội quá nên nhất thời quên mất, con sẽ bù cho ạ.

Thực thì, cô làm gì tiền mà mua quà cáp chứ.

- Thôi , đừng hứa hẹn nữa. Ai mà chẳng suông . Cứ đưa vài ngàn tệ đây là . - Mẹ Phó chìa tay .

Phó Tiểu Dao mím chặt môi.

- Mẹ ơi, con tiền.

- Không tiền thì con về đây làm cái quái gì? - Mẹ Phó trừng mắt giận dữ, giọng điệu trở nên gay gắt hơn hẳn.

Bà đẩy mạnh Phó Tiểu Dao .

- Được , con về , đang bận, thời gian tiếp chuyện con .

Bị đẩy bất ngờ, Phó Tiểu Dao loạng choạng lùi hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-227.html.]

cô chẳng bận tâm đến chuyện đó. Thấy Phó định đóng cửa , cô vội vàng đưa tay chặn cửa.

- Mẹ ơi, đừng đóng cửa vội. Lần về, con chuyện hỏi .

- Có chuyện gì ? - Mẹ Phó thôi dùng sức đẩy cửa.

Phó Tiểu Dao rụt tay .

- Dạ , chuyện liên quan đến T.ử Huyên ạ.

Khi chuyện liên quan đến con trai quý t.ử của , nét mặt bà Phó trở nên nghiêm trọng.

- Nói mau , T.ử Huyên làm ?

Phó Tiểu Dao quanh quất.

- Mẹ , trong nhà chuyện , ở ngoài tiện lắm.

- Con đúng là rắc rối thật đấy! – Bà Phó trừng mắt cô, tuy trong lòng chút bất mãn, nhưng bà vẫn đồng ý.

Phó Tiểu Dao theo bà Phó nhà; , cô thầm quan sát ngôi nhà mà ngày xưa từng sinh sống.

Ngôi nhà xuống cấp và cũ kỹ; trong phòng khách vẫn còn vương mùi khó chịu, sàn nhà cũng bẩn thỉu, trông như lâu lắm dọn dẹp.

Phó Tiểu Dao day day vùng giữa hai lông mày.

- Mẹ , dọn dẹp nhà cửa ? Môi trường sống bẩn thỉu thế , coi chừng cũng ốm đấy!

- Dọn dẹp ư? - Bà Phó nhổ vỏ hạt dưa xuống sàn cất giọng gay gắt.

- Con nhẹ nhàng thật đấy, nhưng ai sẽ là dọn đây? Lưng đau nhức, còn khó khăn. Chẳng lẽ bắt bố và em con - hai đàn ông to khỏe - làm mấy việc ?

- Có chuyện gì mà chứ? Tại bố và T.ử Huyên thể dọn dẹp? - Phó Tiểu Dao phản bác .

Bà Phó bước nhanh hai bước tới chỗ cô, chỉ ngón tay trán cô chọc chọc.

- Con đang cái gì thế hả con bé ? Bố và em con là đàn ông, họ làm những việc đại sự chứ, mấy cái việc lặt vặt !

Loading...