Phó Tiểu Dao ngoan ngoãn yên tại chỗ.
Lục Hàn Xuyên lấy điện thoại , gọi điện cảnh cáo cô.
- Anh sẽ bảo Kiều Mộc xuống đón em. Em thừa tình trạng sức khỏe của thế nào mà. Đây là nơi em nên đến.
- Anh đang lo lắng cho em ? - Phó Tiểu Dao đột nhiên hỏi.
Lục Hàn Xuyên bấm một lát, nhanh chóng trở vẻ bình thản thường thấy.
- Em nghĩ nhiều quá đấy. Anh chỉ đến lúc ông nội hỏi tới phiền phức thôi. Em bục chờ , Kiều Mộc chạy tới .
- ...Ồ. - Phó Tiểu Dao cụp mắt xuống để che giấu nỗi thất vọng trong đáy mắt, bước về phía bục chờ.
Đi hai bước, lớp tuyết chân cô trượt , khiến cơ thể cô đột ngột ngã ngửa .
Chứng kiến cảnh tượng đó, đồng t.ử của Lục Hàn Xuyên bỗng co rút ; kịp để lý trí phản ứng, cơ thể tự động hành động.
Anh lập tức vứt tấm ván trượt đang cầm tay sang một bên lao nhanh về phía cô. khoảnh khắc cô ngã xuống đất, kịp thời ôm chặt lấy cô, cả hai cùng ngã nhào xuống lớp tuyết dày.
Thế nhưng, họ đang đỉnh dốc trượt tuyết, nơi độ dốc vô cùng lớn. Ngay khi chạm đất, cơ thể họ lập tức bắt đầu lăn tròn xuống sườn núi; tốc độ lao xuống nhanh đến mức họ thể nào dừng .
Phó Tiểu Dao hoảng loạn tột độ, khuôn mặt tái mét, miệng ngừng hét lên thất thanh.
Lục Hàn Xuyên thể chịu nổi tiếng hét chói tai của cô, bèn sa sầm nét mặt quát.
- Câm miệng !
Phó Tiểu Dao run rẩy, còn dám hét nữa; cô chỉ c.ắ.n chặt môi, dùng giọng run run kìm nén nỗi sợ hãi để hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-200.html.]
- Hàn Xuyên , giờ chúng làm đây? Chúng thể dừng !
Lục Hàn Xuyên trả lời câu hỏi của Phó Tiểu Dao.
Bởi lẽ, ngay lúc đây, chính cũng chẳng làm gì.
Tình huống ngoài dự liệu của . Điều duy nhất thể chắc chắn lúc là họ sẽ chỉ dừng khi lăn xuống đến tận chân núi.
- Ôm chặt lấy ! - Lục Hàn Xuyên ôm chặt lấy Phó Tiểu Dao.
- Tại ? - Đầu óc Phó Tiểu Dao trống rỗng.
Lục Hàn Xuyên giận cô đến mức gân xanh nơi thái dương nổi phồng lên, giọng điệu cũng trở nên nặng nề hơn hẳn/
- Nếu thương, thì hãy ôm chặt lấy !
Nghe thấy , Phó Tiểu Dao chẳng dám chần chừ chút nào, lập tức ôm chặt lấy .
Tất nhiên, cô hề sợ thương.
Điều cô sợ là việc hai sẽ tách rời trong lúc đang lăn xuống.
Khi đang lăn xuống, Phó Tiểu Dao dần nhận một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Đó là: đường trượt tuyết lúc còn rộng rãi và bằng phẳng như lúc đầu - khi hề chướng ngại vật - nữa; đó, đường trượt ngày càng trở nên hẹp dần, và chỉ cây cối mà còn xuất hiện cả những tảng đá với đủ kích cỡ.
Đây chính là đường trượt!
Họ mà lăn thẳng đường trượt tuyết vượt chướng ngại vật!