Phó Tiểu Dao khẽ giật khóe miệng ngừng , lặng lẽ ăn phần cơm trong bát của .
Ăn xong, cô và Vũ Lâm cùng trở về phòng, uống thuốc, tắm rửa ngủ.
Ngày hôm nay thực sự quá vất vả, khiến cô kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Dù buổi chiều chợp mắt một chút, nhưng giờ đây cô vẫn cảm thấy mệt mỏi rã rời; chỉ đặt lưng xuống giường một lát là cô chìm giấc ngủ ngay.
Sáng hôm , Phó Tiểu Dao một nữa Vũ Lâm đ.á.n.h thức.
- Nhanh lên nào Tiểu Dao, dậy mau , chúng ngủ quên mất ! - Vũ Lâm liên tục giục giã trong lúc vội vàng mặc quần áo.
Nghe tin ngủ quên, Phó Tiểu Dao giật tỉnh hẳn.
- Mấy giờ ?
- Chín giờ sáng theo giờ địa phương đấy. Nhanh lên nào Tiểu Dao, đang tập trung đông đủ cả ! - Vũ Lâm ném bộ quần áo về phía cô.
Phó Tiểu Dao vội vàng mặc đồ, chạy phòng tắm vệ sinh cá nhân bước ngoài.
Cả hai hớt hải chạy đến sảnh chính thì thấy một vị lãnh đạo cấp cao đang tiến hành điểm danh. Thấy hai họ chạy tới lúc , vị lãnh đạo nọ liền cau mày tỏ vẻ hài lòng, công khai phê bình vài câu ngay mặt .
Phó Tiểu Dao cúi gằm mặt xuống vì ngượng, hai gò má cô nóng bừng lên.
Dù ngẩng đầu lên , cô vẫn thể đoán chắc rằng đang nhiều ở đó thầm nhạo cô.
- Được , việc điểm danh đến đây là kết thúc. Ai trượt tuyết thì hãy đến gặp Quản lý Lưu để nhận dụng cụ, đó lên xe buýt đang đậu sẵn ở cửa để di chuyển lên núi tuyết. Cuộc họp kết thúc tại đây!
Mọi tản thành từng nhóm nhỏ, Vũ Lâm nắm lấy tay Phó Tiểu Dao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-195.html.]
- Tiểu Dao , chúng cũng lấy một bộ dụng cụ !
- Thôi , tớ trượt tuyết. Tớ cứ lên đó ngắm cảnh là . - Phó Tiểu Dao giơ chiếc máy ảnh đang cầm tay lên lắc nhẹ.
Cô cất công mang chiếc máy ảnh theo chỉ với một mục đích duy nhất: chụp ảnh Lục Hàn Xuyên.
- Nếu trượt thì thể học ngay bây giờ mà. Trên đó các huấn luyện viên hướng dẫn đấy, thôi nào! - Vũ Lâm kìm , liền lôi xềnh xệch Phó Tiểu Dao lấy một bộ trang thiết .
Phó Tiểu Dao đống đồ đạc ngổn ngang mặt, thở dài đầy bất lực.
- Lâm Lâm , đúng là...
- Á! - Vũ Lâm cắt ngang lời cô bạn bằng một tiếng kêu kỳ quặc.
- Đừng nữa Tiểu Dao ơi, lên xe nhanh lên! Chuyến đầu tiên chạy mất , nếu kịp lên chuyến thì chúng sẽ bỏ đấy!
Nói đoạn, Vũ Lâm ôm đống đồ tay, vội vã lao về phía chiếc xe buýt.
Phó Tiểu Dao ngây lắc đầu, cũng vội vã xách chiếc túi to đùng mặt lên và chạy đuổi theo cô bạn.
Khách sạn nơi họ lưu trú ngay chân ngọn núi tuyết phủ trắng xóa, và mất trọn nửa tiếng đồng hồ di chuyển bằng xe mới lên tới đỉnh núi. Hơn nữa, đây là đầu tiên họ xuất ngoại và đặt chân đến một ngọn núi tuyết, thế nên chiếc máy ảnh tay Phó Tiểu Dao cứ liên tục "tách tách" suốt dọc đường ; cô nàng dường như chụp tất cả thứ lọt tầm mắt.
Vũ Lâm thậm chí còn thầm nghĩ rằng, nếu cứ chụp lia lịa như thế thì chẳng mấy chốc nữa thẻ nhớ sẽ đầy mất thôi.
- Wow! - Vừa bước xuống xe, Phó Tiểu Dao choáng ngợp khung cảnh hiện ngay mắt .
Cô cảm giác như đang lạc bước một thế giới thuần khiết của sắc trắng; khắp nơi chỉ một màu trắng xóa trải dài mênh mông, dường như mãi cũng chẳng thấy là điểm tận cùng.
- Đây chính là khu nghỉ dưỡng trượt tuyết lớn nhất thế giới đấy. - Cô chớp chớp mắt, cố gắng lấy chút tỉnh táo, nhưng cảm giác choáng ngợp và kinh ngạc trong lòng thì vẫn hề tan biến.