Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi cô tỉnh dậy nữa, trời tối mịt.
Phó Tiểu Dao Vũ Lâm đ.á.n.h thức, cô bật dậy khỏi giường, ngáp ngắn ngáp dài ngừng.
- Buồn ngủ quá mất.
- Buồn ngủ cũng chịu thôi. Ai bảo chúng lệch múi giờ cơ chứ? Nhanh lên nào, thông báo đến giờ ăn tối đấy. - Vũ Lâm bước tới với vẻ mặt mệt mỏi, đưa quần áo cho cô.
Phó Tiểu Dao cảm ơn mặc quần áo .
- Cậu ngủ ?
- Ngủ một lát .
Sau khi trả lời xong, Vũ Lâm bước sang một bên và cầm lấy một túi đồ.
- Cái là dành cho đấy.
- Cái gì thế ?
- Là do Trợ lý Kiều mang đến hồi chiều, bảo đây là t.h.u.ố.c do bác sĩ kê đơn.
- À, là thứ . - Phó Tiểu Dao chợt nhớ , cô cúi đầu xuống và mở túi xem.
Nhìn những hộp t.h.u.ố.c lớn nhỏ chất đầy bên trong, cô chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
- Sao mà nhiều thế ! - Cô mà nước mắt.
Ở nhà mang theo cả một túi t.h.u.ố.c to đùng , giờ thêm một túi nữa ở đây; thế thì đúng là hành c.h.ế.t cô mà.
Vũ Lâm liếc túi thuốc, cũng giật lượng đó.
- Trời đất ơi, Tiểu Dao , biến thành “hũ thuốc” từ lúc nào thế? Tớ nhớ là trong vali của cũng còn cả đống t.h.u.ố.c nữa mà. Rốt cuộc làm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-194.html.]
- Thật sự là chẳng cả. - Phó Tiểu Dao vội vàng cất đống t.h.u.ố.c nhảy xuống khỏi giường.
- Đi thôi nào, ăn cơm
- À , suýt nữa thì tớ quên mất. Đi thôi. - Vũ Lâm cầm lấy túi xách của .
Tại sảnh khách sạn, Phó Tiểu Dao tìm đại một chỗ để xuống, vươn cổ ngó nghiêng xung quanh, xem thử Lục Hàn Xuyên đang ở .
khi khắp lượt, cô chẳng thấy bóng dáng Lục Hàn Xuyên cả, nên kìm cảm giác thất vọng.
- Cậu đang cái gì thế? Nhìn cái đầu xoay vòng vòng như cái vô lăng xe . - Vũ Lâm gắp một miếng cá và bỏ bát của Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao ngoảnh mặt chỗ khác.
- Tớ đang tìm Lục!
Vũ Lâm xua tay.
- Cái gì cơ? Sao tìm Lục?
Đến lúc , Phó Tiểu Dao mới nhận lỡ toẹt những suy nghĩ trong lòng; cô bặm môi đầy vẻ bực bội.
- À... tớ nâng ly chúc mừng và cảm ơn Lục, dù thì hôm nay cũng giúp đỡ tớ nhiều.
- Phải nhỉ. - Vũ Lâm đột ngột hất cằm lên, chẳng hề mảy may nghi ngờ lời cô .
Phó Tiểu Dao thở phào nhẹ nhõm.
- vẻ như Lục ở đây.
- Tất nhiên là ở đây . Anh là sếp cơ mà. Làm thể chen chúc ở sảnh chung cùng đám nhân viên bọn chứ? Họ phòng riêng cả mà. - Vũ Lâm chỉ tay lên phía đầu.
- Vậy là hiện giờ Lục đang ở trong phòng riêng tầng ?
- Chắc là .