Ngay cả những chuyện nhỏ nhặt như việc khác lạc đường, Lục cũng để tâm đến. Có vẻ như đúng như lời bác sĩ Thiệu , trong thâm tâm Lục dành tình cảm cho Phó Tiểu Dao, chỉ là chính hề điều đó.
- Phu nhân, xin chờ chút. - Kiều Mộc đuổi kịp Phó Tiểu Dao ngay tại lối thang máy.
Nghe thấy giọng của , Phó Tiểu Dao lập tức nhấn nút mở cửa thang máy.
- Trợ lý Kiều, ở đây?
- Anh Lục sợ cô lạc đường, nên bảo xuống đây tiễn cô một đoạn. - Kiều Mộc bước trong thang máy.
Phó Tiểu Dao lùi sang một bên.
- Anh sợ lạc ?
Làm cô thể tin chuyện chứ?
- , chính miệng Lục dặn dò đấy ạ. - Kiều Mộc mỉm đáp.
Phó Tiểu Dao vẫn cảm thấy đây chỉ là lời một chiều từ phía Kiều Mộc chứ xuất phát từ chính miệng Lục Hàn Xuyên; vì thế, cô đáp lời mà chỉ lặng lẽ để đưa về phòng.
Quả nhiên xuất hiện kịp thời, nếu thì với cái tính quên đường của cô, chắc chắn cô sẽ lạc thật .
- Cậu về ? - Thấy Phó Tiểu Dao mở cửa bước , Vũ Lâm liền đầu cô.
Phó Tiểu Dao khẽ "ừ" một tiếng hỏi .
- Sao về sớm thế?
- Tớ lấy lịch trình làm việc thôi mà, nhanh lắm. - Vũ Lâm ném một miếng khoai tây chiên miệng.
- Cậu ? Bác sĩ thế nào?
- Chỉ là dạo tớ cảm thấy trong khỏe lắm, nên chứng say máy bay mới trở nặng hơn thôi. - Phó Tiểu Dao trả lời, ánh mắt khẽ d.a.o động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-193.html.]
Vũ Lâm hề nhận sự bất thường trong thái độ của cô bạn; cô dậy rót cho Phó Tiểu Dao một ly nước hỏi.
- Giờ đỡ hơn ?
- Không cả, chỉ là lồng n.g.ự.c vẫn còn tức một chút thôi. - Phó Tiểu Dao đưa tay chạm vị trí lồng n.g.ự.c .
Sắc mặt Vũ Lâm lập tức tái mét .
- Này cô Phó Tiểu Dao, yêu cầu cô bỏ tay xuống ngay! Tôi thấy cô đang cố tình khoe khoang với rằng tài năng đấy nhé!
- Cái gì cơ? - Khóe mắt Phó Tiểu Dao giật giật.
Vũ Lâm vòng quanh cô.
- Nói thật nhé, chuyện tớ từ lâu lắm . Tiểu Dao , ăn gì mà lớn lên thế hả? Mấy chỗ khác thì bình thường thôi, gầy gò ốm yếu, nhưng riêng chỗ thì cực kỳ nổi bật đấy.
Cô nàng chỉ tay vị trí n.g.ự.c của Phó Tiểu Dao hỏi.
- Cậu bí quyết chăm sóc đặc biệt nào đấy?
Phó Tiểu Dao hiểu ngay ý cô bạn gì, mặt đỏ bừng lên và gạt phắt tay cô nàng .
- Cậu đang linh tinh cái gì thế hả? Tớ chẳng chăm sóc đặc biệt gì sất nhé.
- Thế thì làm mà nó lớn ? Sao tớ chẳng chút nào thế ? - Vũ Lâm gật gù cúi xuống bộ n.g.ự.c phần khiêm tốn của chính , vẻ mặt lộ rõ sự sầu thảm.
Phó Tiểu Dao lườm cô bạn một cái đầy vẻ bất lực.
- Thôi tớ chẳng thèm chuyện với nữa . Tớ ngủ một lát đây.
- Ừ, cứ ngủ . - Vũ Lâm vẫn đang mải mê nghiên cứu bộ n.g.ự.c của cô bạn đến mức chẳng còn tâm trí mà ngẩng lên cô nữa.
Phó Tiểu Dao khẽ thở dài, vén chăn lên xuống.