Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Hả? - Phó Tiểu Dao ngẩn .
Lục Hàn Xuyên tự rót cho một ly rượu.
- Anh là, khi về sẽ sắp xếp một chiếc chuyên cơ riêng; như em sẽ còn cảm thấy khó chịu như hôm nay nữa.
- Có gì khác biệt ? - Phó Tiểu Dao thì thầm hỏi.
Sự khác biệt giữa chuyên cơ riêng và máy bay thông thường chính là sự khác biệt giữa gian riêng tư và gian công cộng.
Cô vốn dĩ dễ chóng mặt mỗi khi máy bay.
- Tất nhiên là khác biệt . – Kiều Mộc mỉm nhẹ nhàng.
- Chuyên cơ riêng kích thước nhỏ hơn và cải tạo đặc biệt. Chúng thể cất cánh mà cần chạy đà đường băng. Thông thường, say máy bay trong giai đoạn chạy đà; còn những chiếc máy bay khả năng cất cánh thẳng thì sẽ gây cảm giác đó.
- Thật ? - Phó Tiểu Dao nghiêng đầu hỏi.
Cô vốn chẳng am hiểu gì về những nguyên lý kỹ thuật .
Kiều Mộc gật đầu xác nhận.
- Tất nhiên !
- Tuyệt quá! - Phó Tiểu Dao vui vẻ vỗ tay.
Cô vui mừng vì sắp chuyên cơ riêng, mà là vì khi trở về nhà, cô sẽ còn chịu đựng sự mệt mỏi, khó chịu như hôm nay nữa.
- Bác sĩ kê đơn t.h.u.ố.c cho cô ? - Lục Hàn Xuyên về phía Kiều Mộc.
- Dạ . Tuy nhiên, phu nhân hiện đang dùng một loại t.h.u.ố.c khác, nên bác sĩ Taylor chỉ kê thêm vài loại t.h.u.ố.c tác dụng bồi bổ và điều hòa cơ thể. Tôi nhờ nhân viên khách sạn mua giúp ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-192.html.]
- Thảo nào khi thì tờ giấy ghi chú biến mất. - Phó Tiểu Dao chợt nhận .
Kiều Mộc đẩy nhẹ gọng kính.
- Vâng, đúng là như .
- Tốt lắm, về . - Lục Hàn Xuyên lệnh tiễn khách.
Phó Tiểu Dao vẫn nán bên thêm một lát nữa.
cô cũng hiểu rằng nếu cứ nán quá lâu, ngoài sẽ dễ nảy sinh những lời đàm tiếu, suy đoán .
Dù thì, lúc cô đến đây cũng thấy .
- Được , em xin phép về đây. - Phó Tiểu Dao dậy và bước phía cửa.
- Đi tiễn cô . - Lục Hàn Xuyên đặt ly rượu xuống.
- Cô từng ở khách sạn bao giờ, e rằng sẽ lạc đường mất.
Vẻ ngạc nhiên thoáng lướt qua đôi mắt Kiều Mộc.
- Anh Lục, thậm chí còn chuyện ?
- Hả? - Lục Hàn Xuyên nheo mắt đầy vẻ bất mãn.
Vẻ mặt Kiều Mộc trở nên nghiêm túc, đáp lời một cách trịnh trọng.
- Tôi hiểu , sẽ ngay đây.
Anh vội vã đuổi theo Phó Tiểu Dao.