Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên, khi ngừng trao đổi với bác sĩ, Kiều Mộc sang phía cô và .
- Phu nhân, cô đừng lo lắng. Bác sĩ Taylor đang hỏi xem cô làm .
- Tôi mà. - Phó Tiểu Dao mỉm với .
Kiều Mộc ngạc nhiên.
- Phu nhân hiểu ?
Phó Tiểu Dao lắc đầu.
- Tôi đoán thế.
- Ừm... - Khóe miệng Kiều Mộc khẽ giật giật, im bặt.
Phó Tiểu Dao cũng giữ im lặng; đằng nào thì cô cũng chẳng hiểu gì, chi bằng cứ im miệng cho xong.
Sau một thời gian rõ là bao lâu, bác sĩ Taylor tháo găng tay, cầm lấy giấy bút và bắt đầu , miệng .
Phó Tiểu Dao chẳng hiểu gì sất, cũng chẳng buồn kỹ; dù thì Kiều Mộc lo liệu .
Kiều Mộc cất tờ giấy mà bác sĩ Taylor , tiễn ông khỏi phòng.
Khi trở , tờ giấy tay biến mất.
- Phu nhân, bác sĩ Taylor rằng...
- Nói gì? - Giọng của Lục Hàn Xuyên vọng tới từ phía ban công.
Phó Tiểu Dao đầu .
- Anh gọi điện xong ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-191.html.]
Anh gọi điện khá lâu đấy.
Cô đây ít nhất nửa tiếng đồng hồ còn gì.
Lục Hàn Xuyên liếc Phó Tiểu Dao một cái, khẽ ừ một tiếng, bước tới xuống ghế đối diện cô.
- Nói tiếp , cô thế nào ?
Câu là với Kiều Mộc.
Kiều Mộc gật đầu.
- Phu nhân vẫn , chỉ là say máy bay thôi ạ.
- Phản ứng say máy bay dữ dội đến thế ? - Lục Hàn Xuyên nheo mắt .
Phó Tiểu Dao cũng gật đầu.
- Tôi đúng là say máy bay thật, nhưng mà...
- Bác sĩ Taylor rằng nguyên nhân là do sức đề kháng của phu nhân suy giảm. Cô hiến tủy xương, nên sức đề kháng của cơ thể còn như nữa. Ngay cả khi mắc một chứng bệnh nhỏ, nó cũng thể trở nên nghiêm trọng. - Kiều Mộc giải thích.
Sắc mặt Phó Tiểu Dao trở nên tái nhợt.
- Thì là . Chẳng điều đó nghĩa là khi trở về, sẽ chịu đựng nỗi đau đớn máy bay một nữa ?
- . - Kiều Mộc đáp một cách chắc nịch.
Toàn Phó Tiểu Dao mềm nhũn, cô tựa lưng ghế sofa với vẻ mặt đầy tuyệt vọng.
Nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại đó của cô, Lục Hàn Xuyên kìm mà cảm thấy chút mủi lòng.
- Khi trở về, sẽ sắp xếp một chiếc chuyên cơ riêng.