Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:58:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- ...Ừm. - Phó Tiểu Dao gật đầu.

- Mở ! - Lục Hàn Xuyên chỉ chiếc vali chân cô.

Phó Tiểu Dao nhúc nhích.

- Tại mở?

- Anh xem em còn nhét thêm những thứ gì cần thiết trong đó nữa. - Lục Hàn Xuyên lệnh.

- Mở nhanh lên, em nghĩ mang nhiều đồ thế thì lên máy bay chắc? Anh dặn , tất cả nhân viên đều gọn nhẹ. Nếu em sắp xếp ngay, lúc làm thủ tục ký gửi hành lý, em sẽ làm tốn thời gian của tất cả đấy.

- Nghiêm trọng thế ? - Nghe , Phó Tiểu Dao dám chần chừ thêm nữa, vội vàng mở chiếc vali của .

Lục Hàn Xuyên lượt lấy từng món đồ từ trong vali ; mỗi lấy một món, vẻ mặt cô càng trở nên méo xệch.

- Em đang bày vẽ cái trò gì thế? - Anh day day vùng giữa hai lông mày.

Hộp cứu thương, ghế xếp...

Điều khiến cạn lời nhất chính là bên trong còn cả một cái lều trại!

Mấy thứ thì dùng việc gì chứ? Họ trượt tuyết chứ chơi *PUBG* , rốt cuộc trong đầu phụ nữ đang nghĩ cái quái gì ?

Dì Tống cũng ngây vì kinh ngạc. Dì xổm xuống, vỗ vỗ chiếc ghế xếp, bỗng nhiên thấy dở dở .

- Phu nhân , cô đang bày trò gì thế ?

- Tôi chuẩn cho , là chuẩn cho Hàn Xuyên đấy chứ. - Phó Tiểu Dao bĩu môi.

Lục Hàn Xuyên cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-180.html.]

- Cho ư?

- . Em thì trượt tuyết, nhưng thì , mà chắc chắn sẽ sân trượt thôi. Em thấy trượt tuyết nguy hiểm lắm. Lỡ mà thương thì mấy thứ sẽ hữu dụng... - Càng , cô càng bịa đặt xa rời thực tế.

Lục Hàn Xuyên bật sự ngây ngô của cô.

- Phó Tiểu Dao , em thế thì vẻ như em đang mong thương lắm nhỉ?

- Không ! - Phó Tiểu Dao vội vàng lắc đầu lia lịa, hai tay xua xua .

- Em ý đó , em chỉ đề phòng trường hợp nhất thôi mà.

- Được , mười nghìn là đủ, phòng khi cần đến. Em cất mấy thứ , chỉ bỏ quần áo cần và t.h.u.ố.c men một chiếc hộp nhỏ hơn thôi. Dì Tống, dì lên giúp cô một tay , kẻo cô nhét thêm mấy thứ kỳ quặc trong đó nữa.

Lục Hàn Xuyên chẳng buồn thêm lời nào với cô, chỉ phẩy tay lệnh cho dì Tống bước thẳng cổng.

Dì Tống kéo chiếc vali của Phó Tiểu Dao.

- Đi thôi phu nhân, cứ lời chủ ạ.

- Ồ. - Phó Tiểu Dao gật đầu.

Nhờ sự giúp đỡ của dì Tống, chiếc vali của cô đổi sang loại nhỏ nhất; ngoài hai món đồ mà Lục Hàn Xuyên dặn, cô vẫn kiên quyết mang theo cả bộ dụng cụ sơ cứu.

Trong thời gian gần đây, cô xem nhiều video trượt tuyết, và thấy ít ngã dẫn đến chấn thương, thế nên khi mang theo bộ dụng cụ bên , cô cảm thấy an tâm hơn hẳn.

- Dì Tống, chúng đây ạ. - Phó Tiểu Dao bước xe, hạ cửa kính xuống và vẫy tay chào tạm biệt dì Tống.

- Đi đường bình an nhé, chúc chủ và phu nhân một chuyến vui vẻ. - Dì Tống cũng vẫy tay đáp .

Lục Hàn Xuyên chẳng năng gì, đạp ga và lái xe rời .

Loading...