- Chà, là vì Lục lệnh thế mà. - Phó Tiểu Dao mỉm đầy tự hào.
Lần đó, khi Lục Hàn Xuyên yêu cầu cô học việc cùng ba thư ký , dặn dò họ đặc biệt quan tâm và kèm cặp cô nhiều hơn.
- Anh Lục ư? - Vũ Lâm mở to mắt ngạc nhiên.
- Không ngờ đấy Tiểu Dao , Lục coi trọng đến thế ?
- Chắc cũng chẳng gì đáng . - Phó Tiểu Dao nghiêm túc suy nghĩ một lát đáp.
- Chắc là vì nghĩ dù thì tớ cũng là thư ký của , thể quá kém cỏi , nên mới bảo họ kèm cặp tớ thôi.
- Chắc là . - Vũ Lâm tin lý do đó, sang chồng tài liệu đang chất đống bàn làm việc của cô bạn.
- Thôi , tớ làm phiền nữa nhé. Cậu chắc đang bận lắm, tớ về đây; nếu về ngay là tớ sẽ truy cứu trách nhiệm mất.
- Cậu cứ về . - Phó Tiểu Dao phẩy tay chào.
Sau khi Vũ Lâm rời , cô hít một thật sâu bắt tay công việc.
...
Chớp mắt một cái, vài ngày trôi qua.
Phó Tiểu Dao xách chiếc vali xuống tầng .
Nghe thấy tiếng thở hổn hển đầy khó nhọc của cô, Lục Hàn Xuyên khẽ đầu sang.
Thấy cảnh đó, Lục Hàn Xuyên liền nhíu mày.
- Phó Tiểu Dao, em đang đóng gói những gì thế?
Phó Tiểu Dao vỗ vỗ chiếc vali ngoại cỡ của .
- Có chứa gì ạ, là đồ dùng cho chuyến chơi sắp tới thôi mà.
- Đi chơi mà cũng cần dùng nhiều đến ? - Lục Hàn Xuyên dậy khỏi ghế sofa, bước tới và đưa tay định xách chiếc vali lên; nó nặng đến mức đầu tiên suýt chút nữa nhấc nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-179.html.]
Lục Hàn Xuyên đặt chiếc vali xuống với vẻ mặt tối sầm .
- Phó Tiểu Dao, em định team-building là chuyển nhà thế hả? Đi chơi thôi mà cần một chiếc vali to đùng thế , còn nhồi nhét đầy ắp nữa chứ?
- Đầy ạ? - Phó Tiểu Dao ngây thơ .
- Em vẫn còn một ít đồ kịp nhét mà.
Khóe mắt Lục Hàn Xuyên khẽ giật giật.
- Em còn định nhét thêm cái thứ quái quỷ gì nữa đây?
- Móc treo quần áo, máy sấy tóc, máy sấy giày, vân vân và mây mây... - Phó Tiểu Dao đếm bẻ ngón tay.
Lục Hàn Xuyên chỉ cảm thấy gân xanh trán đang giật thon thót.
- Em mang theo mấy thứ vô dụng làm gì ?
- Chẳng là cần thiết ? - Phó Tiểu Dao chớp chớp mắt.
- em nghĩ những thứ cần thiết mà.
Dì Tống vẫn đang dọn dẹp phòng khách; bà chẳng lời nào, chỉ lén dựng tai lên ngóng.
Nghe đến đây, bà kìm nữa, bèn mỉm .
- Thưa phu nhân, chủ đúng đấy ạ. Mấy thứ quả thực cần thiết ; khi hai đến nơi, khách sạn sẽ sẵn hết cả mà.
- Thật ? - Phó Tiểu Dao c.ắ.n nhẹ môi, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
- Tôi chuyện đó... Tôi từng nước ngoài ở khách sạn bao giờ, nên là...
Cảm thấy ngượng ngùng, cô bèn duỗi thẳng các ngón tay .
Dì Tống khẽ hai tiếng.
- Không ạ. Phu nhân cũng là chuyện bình thường thôi; chỉ cần để ý một chút là .