Phó Tiểu Dao dừng bước và lễ phép hỏi.
- Tiền bối, chuyện gì ạ?
- Chuyện là về buổi team building sắp tới. Chúng nãy cô chặn ở tầng , nên chúng đặc biệt giao cho cô một nhiệm vụ.
- Nhiệm vụ gì thế ạ?
Nữ thư ký đưa cho cô một xấp tài liệu đang cầm tay.
- Hãy sắp xếp các tài liệu liên quan đến buổi team building, đó đăng tải lên trang web chính thức của công ty và gửi đến các nhóm nội bộ.
- Không thành vấn đề ạ. - Phó Tiểu Dao vui vẻ nhận lời ngay.
Nữ thư ký vỗ nhẹ lên vai cô.
- Vậy nhờ cô nhé; nếu bất kỳ thắc mắc nào thì cứ tìm .
- Vâng, cảm ơn tiền bối.
Sau khi tiễn , Phó Tiểu Dao trở về văn phòng và bắt tay làm việc.
Làm một lúc thì Vũ Lâm chạy sang.
- Tiểu Dao , tớ vây quanh nữa hả?
Nghe , Phó Tiểu Dao xoa trán đầy vẻ đau đầu.
- Tớ cũng chẳng hiểu họ làm nữa. Họ cứ chặn tớ và hỏi đủ thứ chuyện về buổi team building; cái chính là nhiều câu hỏi tớ cũng chứ!
- Chẳng vì là hòa đồng, gần gũi nên họ mới dám tìm đến ? Nếu là ba cô thư ký thì họ đời nào dám làm thế. - Vũ Lâm bĩu môi .
Phó Tiểu Dao dở dở .
- Gần gũi, hòa đồng là cái kiểu gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-178.html.]
- Cậu hiểu ? Tất cả là do phận đây của đấy. Trước cũng chỉ là một nhân viên cấp bình thường giống như bọn tớ thôi mà. Tuy rằng “dẫm cứt chó” mà leo lên vị trí thư ký cho Tổng giám đốc Lục, nhưng dù cũng xuất từ cấp cơ sở, nên mới cảm thấy thiết và dễ gần với hơn. - Vũ Lâm giải thích uống nước.
Phó Tiểu Dao ngây .
- Thảo nào, cứ hễ ngóng tin tức gì về công ty là họ tìm đến tớ đầu tiên.
- Trước đây thì là mấy chuyện vặt vãnh, nhưng thì khác đấy. - Vũ Lâm đầy vẻ bí hiểm.
Phó Tiểu Dao nheo mắt cô bạn.
- Khác ở điểm nào chứ? Chẳng chỉ là chuyện team building thôi ? Tớ thực sự chẳng hiểu gì mà hỏi nhiều đến thế.
- Thế nên vẫn còn học hỏi nhiều đấy. Chẳng tớ bảo ? Vì đợt team building , sếp Lục duyệt một khoản ngân sách lớn, và tiền đó chia đều cho mỗi nhân viên - tính là một khoản kha khá đấy chứ. Ai nấy cũng đều là những kẻ thực dụng, chỉ nhận tiền mặt chứ chẳng mặn mà gì với chuyện chơi bời cả. - Vũ Lâm đếm đếm ngón tay, vẻ mặt đầy vẻ tự đắc kiểu như: "Tôi giỏi lắm đấy nhé."
Phó Tiểu Dao chống tay lên cằm, trầm ngâm suy nghĩ.
- Xem đúng là tớ vẫn còn nhiều điều cần học hỏi thật.
Cô vỗ nhẹ lên chồng tài liệu đang bàn làm việc thở dài một tiếng.
Ánh mắt Vũ Lâm lập tức thu hút.
- Mấy thứ là gì thế?
- Là tài liệu liên quan đến đợt team building đấy; tiền bối giao cho tớ nhiệm vụ sắp xếp chúng.
- Nhiều thế ư? Để tự sắp xếp hết đống , chẳng là đang làm khó ? - Vũ Lâm lật giở qua loa vài tập tài liệu, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ.
- Cậu đang nghĩ vẩn vơ cái gì thế? - Phó Tiểu Dao đặt hai tập tài liệu mà Vũ Lâm cầm lên xuống bàn.
- Có gì mà thấy khó xử chứ? Tài liệu về đợt team building liên quan đến một khoản ngân sách khổng lồ - vốn dĩ một thư ký mới nghề như tớ sẽ chẳng thể nào phép đụng tới. Tiền bối đang tạo cơ hội để bồi dưỡng tớ đấy chứ.
- Thật ? - Vũ Lâm tỏ vẻ khó tin.
- Tớ chỉ mấy cũ thường chèn ép mới, nhất là ở những công ty lớn như chúng . Liệu họ thật sự bồi dưỡng đấy?