Sau bữa ăn, Lục Hàn Xuyên thư phòng.
Phó Tiểu Dao trở về phòng để vệ sinh cá nhân.
Cô đợi bao lâu nữa mới trở về phòng nghỉ ngơi, nên cô chờ , tắm xong là lên giường ngủ luôn.
Sáng hôm khi tỉnh dậy, cô ngạc nhiên khi thấy Lục Hàn Xuyên đang ngay bên cạnh .
Cô cứ tưởng như khi, dậy sớm và rời .
Thấy Lục Hàn Xuyên ý định tỉnh giấc, Phó Tiểu Dao cũng đ.á.n.h thức , nên cô nhẹ nhàng gỡ tay đang đặt eo , rón rén bước xuống giường.
Cô thậm chí còn chẳng dám phòng tắm ngay trong phòng ngủ, vì sợ sẽ gây tiếng động làm thức giấc.
Thế nên, khi mặc quần áo xong, cô đành sang phòng khác để vệ sinh cá nhân.
- Chào buổi sáng, phu nhân. - Khi Phó Tiểu Dao bước xuống lầu, dì Tống mỉm chào cô.
Phó Tiểu Dao mỉm đáp .
- Chào buổi sáng, dì Tống.
- Cậu chủ vẫn dậy ạ? - Dì Tống ngước mắt lên lầu.
Phó Tiểu Dao ngáp một cái.
- Vẫn , lúc dậy thì vẫn còn đang ngủ.
- Có vẻ như tối qua chủ làm việc mệt mỏi nhỉ. - Dì Tống gật gù đầy thấu hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-176.html.]
Phó Tiểu Dao hiểu lầm ý của bà, mặt cô đỏ bừng lên.
- Dì Tống, dì đang gì thế? Tối qua giữa chúng chuyện đó !
- Phu nhân đang chuyện gì ạ? - Dì Tống cô với nụ đầy vẻ trêu chọc.
Dẫu thì bà cũng là từng trải, nên làm bà hiểu ẩn ý trong lời của cô chứ.
- Hả? - Phó Tiểu Dao chớp mắt ngơ ngác.
- Ý là tối qua giữa chúng chẳng chuyện gì xảy cả...
- Tôi hiểu ý của phu nhân mà. - Dì Tống mỉm ngắt lời cô.
- Ý chủ mệt mỏi là vì tối qua bận rộn làm việc trong thư phòng mãi đến tận năm giờ sáng mới trở về phòng nghỉ ngơi cơ. Chứ là cái chuyện mà phu nhân đang nghĩ ạ.
Nghe thấy , Phó Tiểu Dao c.h.ế.t lặng; gương mặt cô thoạt đỏ bừng tái mét, đó chuyển từ trắng sang đỏ. Cứ thế lặp lặp , cô chỉ ước thể tự tát cho c.h.ế.t quách cho xong.
Cô thật vô dụng quá mất!
Mới tối qua cô mất mặt mặt Lục Hàn Xuyên, thì hôm nay tiếp tục trở thành trò mặt dì Tống.
Cô đúng là hết t.h.u.ố.c chữa !
Phó Tiểu Dao che mặt , chẳng dám ngẩng đầu lên ai nữa.
Dì Tống cũng hiểu cô đang ngượng ngùng, bèn thầm hai tiếng lặng lẽ bỏ , để gian riêng cho Phó Tiểu Dao tự điều chỉnh tâm trạng.
Phó Tiểu Dao chẳng thấy động tĩnh gì, bèn lén bỏ một tay đang che mắt xuống; nào ngờ ngẩng lên thì thấy mặt chẳng còn một bóng nào nữa.