Phó Tiểu Dao khan hai tiếng.
- Đi chứ!
Vũ Lâm đập tay xuống bàn.
- Tiểu Dao , giỏi thật đấy, đến cả ngày team building thường niên của công ty mà cũng quên .
- Gần đây xảy quá nhiều chuyện, làm mà nhớ nổi chứ? Hơn nữa tớ cũng chẳng hứng thú gì với mấy vụ team building , chắc hát hò ăn uống thôi chứ gì mới mẻ . - Phó Tiểu Dao đáp với vẻ chẳng mấy mặn mà.
Vũ Lâm lắc lắc ngón tay đầy bí hiểm.
- Không, , khác hẳn đấy. Kể từ khi công ty chúng Chủ tịch Lục mua và trở thành công ty con của Tập đoàn Lục, công ty bỗng trở nên cực kỳ giàu . Một khoản tiền khổng lồ trích dành riêng cho hoạt động team building của công ty đấy.
- Thật ? Cậu tin từ ai thế? - Phó Tiểu Dao cô nàng đầy vẻ nghi ngờ.
Là thư ký của Lục Hàn Xuyên, mà cô chẳng hề gì về chuyện cả.
- Tất nhiên là từ quản lý của chúng tớ . Tớ tình cờ thấy ông gọi điện cho Chủ tịch Lục, nhưng đó là điều quan trọng nhất. Điều quan trọng là chuyến team building của chúng sẽ là một chuyến du lịch nước ngoài để xả đấy! - Vũ Lâm xoa xoa hai bàn tay đầy phấn khích.
Phó Tiểu Dao vẫn tin hẳn.
- Công ty tới hàng trăm nhân viên, du lịch nước ngoài thì tốn kém bao nhiêu chứ!
- Đó là lý do tớ bảo là tất cả đều nước ngoài . Chỉ một bộ phận nhân sự chọn tham gia chuyến team building ở nước ngoài thôi. Về cơ bản thì đó là ban lãnh đạo cấp cao của công ty cùng một nhóm nhân viên thành tích làm việc xuất sắc. May mắn , tớ cũng chọn đấy! - Vũ Lâm lắc lắc chiếc thẻ nhân viên đang đeo ngực, trông cô nàng lúc hệt như đang vênh váo khoe khoang .
Phó Tiểu Dao lắc đầu khổ, ân cần hỏi.
- Thế các sẽ nước nào?
Là thư ký riêng của Lục Hàn Xuyên, lẽ dĩ nhiên cô cũng sẽ tháp tùng cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-147.html.]
Thế nhưng từ nhỏ đến giờ cô từng đặt chân nước ngoài bao giờ, nên cô cần lên kế hoạch và tìm hiểu thật kỹ lưỡng chuyến , để tránh làm mất mặt.
- Chuyện đó thì tớ cũng rõ lắm. Thông báo cụ thể vẫn ban hành. Tớ chỉ mới phong thanh là sẽ trượt tuyết thôi. À mà, Tiểu Dao , trượt tuyết ? – Vũ Lâm đưa mắt Phó Tiểu Dao từ đầu đến chân.
Phó Tiểu Dao vội vàng xua tay lia lịa.
Vũ Lâm gật đầu vẻ nghiêm túc.
- Vậy chắc là thật , vì trượt tuyết .
- Không trượt tuyết thì chứ? Tớ ngoài xem cũng mà. - Phó Tiểu Dao bĩu môi.
- Đứng xem thì chán lắm, ít nhất cũng sơ sơ một chút chứ.
- Thôi bỏ , mấy môn thể thao mạo hiểm kiểu đó chắc hợp với tớ . Được , về nhanh nhé, tớ còn làm việc đây. - Phó Tiểu Dao kéo Vũ Lâm dậy khỏi ghế đẩy cô nàng về phía cửa.
Vũ Lâm vẫn nán thêm chút nữa, nhưng đồng hồ đoán chừng sắp đến giờ quản lý , nên đành lưu luyến rời .
Ngay khi cô bước khỏi phòng, gian văn phòng lập tức trở nên tĩnh lặng hẳn.
Phó Tiểu Dao thở phào nhẹ nhõm, bàn làm việc và xuống, lầm bầm.
- Trượt tuyết ư... chắc Hàn Xuyên sẽ trượt nhỉ?
Cô nàng lập tức lao tới bên máy tính và bắt đầu tìm kiếm thông tin về môn trượt tuyết.
Mười phút , Phó Tiểu Dao gục xuống bàn một cách t.h.ả.m hại, gương mặt lộ rõ vẻ khổ sở.
Ban đầu, cô định vài thông tin xem liệu thể học trượt tuyết , nhưng khi xong, cô đành chấp nhận buông xuôi. Những bài hướng dẫn trượt tuyết giấy phức tạp đến thế, thì thể hình dung khi thực hành ngoài đời thực sẽ khó khăn đến mức nào.
Mấy kiểu hoạt động như thế quả thực là thứ mà một "thiếu hụt dây thần kinh vận động" như cô nên tham gia chút nào.