Dù nữa, cô là vợ của Lục Hàn Xuyên; việc quấn quýt lấy là chuyện chính đáng và hợp tình hợp lý, chẳng chút gì gọi là "mất mặt" "vô duyên" cả.
Thấy Phó Tiểu Dao cứ giả vờ điếc làm ngơ, Kỳ Nhan tức đến mức suýt nổ tung. Đôi tay cô bấu chặt lấy tay vịn chiếc xe lăn, cứ như thể sắp bóp nát cả cái tay vịn đó .
- Phó Tiểu Dao, hỏi cô cuối cùng đây: cô chịu cút khỏi đây ? Hay là vẫn định mặt dày bám trụ ?
- Tuyệt đối !
- Được lắm, thì đừng trách đấy nhé. - Kỳ Nhan nhếch mép đầy hiểm độc.
Tim Phó Tiểu Dao bỗng hẫng một nhịp.
- Cô định làm gì?
Khóe môi Kỳ Nhan cong lên thành một đường lạnh lẽo.
- Tất nhiên là sẽ dùng thủ đoạn để buộc cô ly hôn . Hàn Xuyên là của . Dù chúng xa ba năm, nhưng trong lòng chỉ hình bóng thôi; thế nên, nhất định sẽ giành Hàn Xuyên.
- Cô làm kẻ thứ ba ? - Phó Tiểu Dao cô đầy vẻ ngạc nhiên.
- Kẻ thứ ba ư? - Ánh mắt Kỳ Nhan tràn ngập sự thù hằn.
- Phó Tiểu Dao, trong ba chúng , chính cô mới là kẻ thứ ba đấy! Chính cô mới là kẻ đang chắn ngang giữa Hàn Xuyên và !
- Tôi hề làm thế. Khi gặp Hàn Xuyên, hai chia tay từ lâu mà. - Phó Tiểu Dao nhấn mạnh.
- Chia tay nghĩa là kết thúc. Anh mãi mãi là của , và đến lượt những phụ nữ khác xía chuyện . Vì thế, Phó Tiểu Dao , nếu cô còn chút lý trí, hãy ngoan ngoãn rời khỏi bên cạnh Hàn Xuyên ; nếu , sẽ khiến cô hối hận khi quá muộn đấy.
- Cô sợ sẽ kể những lời cho Hàn Xuyên ?
Kỳ Nhan khẩy đầy vẻ khinh miệt.
- Cứ mà kể , xem tin cô tin nào.
Phó Tiểu Dao im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-142.html.]
Thấy cô đ.á.n.h bại , Kỳ Nhan cảm thấy vô cùng đắc ý; vì thế, cô chẳng còn lý do gì để nán thêm nữa và liền định rời .
Ngay khi cánh cửa mở , Kỳ Nhan lập tức trở với vẻ ngoài dịu dàng, thanh tao y như lúc cô mới bước .
- Tư Niên , chúng chuyện xong , .
Khi Thiệu Tư Niên bước , ánh mắt đầu tiên hướng về phía Phó Tiểu Dao. Thấy cô đang cúi gằm mặt, dáng vẻ ủ rũ đầy tâm sự, kìm mà cau mày hỏi.
- Hai chuyện gì ?
Đôi mắt tuyệt của Kỳ Nhan đảo qua đảo .
- Tôi sẽ cho . Tôi xin phép đây.
Cô điều khiển chiếc xe lăn và rời , chẳng mảy may lo lắng chút nào về việc liệu Phó Tiểu Dao kể nội dung cuộc trò chuyện cho Thiệu Tư Niên .
Thiệu Tư Niên bước gần Phó Tiểu Dao.
- Chị dâu , cô điều gì khiến chị rời bỏ A Xuyên ?
Phó Tiểu Dao ngước đầy vẻ ngạc nhiên.
Thiệu Tư Niên đút hai tay túi chiếc áo blouse trắng.
- Xem đoán đúng .
Phó Tiểu Dao cúi gằm mặt xuống.
- Bác sĩ Thiệu , nghĩ rằng thực sự nên rời xa Hàn Xuyên ?
- Tại chị nghĩ như ? - Thiệu Tư Niên cau mày hỏi.
Phó Tiểu Dao đưa tay che mặt.
- Tôi chỉ cảm thấy những lời Kỳ Nhan là đúng. Tôi chẳng điểm nào sánh bằng cô cả; lẽ thực sự xứng với Hàn Xuyên.
- Đừng nghĩ thế. Chị khác biệt so với cô mà. Chị hiền hậu hơn cô , và cũng đơn thuần hơn cô nhiều. Tôi tin rằng ông Lục quý mến chị, nên ông mới tác hợp cho chị kết hôn với Hàn Xuyên đấy thôi. - Thiệu Tư Niên nhẹ nhàng an ủi.