Kỳ Nhan đóng cửa phòng bệnh , điều khiển xe lăn tiến về phía Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao lùi về hai bước, nới rộng cách và tỏ vô cùng cảnh giác.
Kỳ Nhan mỉm đầy vẻ trêu đùa.
- Cô Phó , cô đang làm gì ? Tôi ăn thịt , cớ gì cô sợ đến thế?
- Tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi cô “dạy dỗ” đến hai . Tôi sợ nếu quá gần cô Kỳ, nhỡ cô gặp chuyện gì đó nữa thì nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch oan tình. Tốt nhất là cứ giữ cách thì hơn. - Phó Tiểu Dao lạnh nhạt đáp lời.
Nghe thấy giọng điệu châm chọc ẩn chứa trong lời của đối phương, trong lòng Kỳ Nhan bỗng trào dâng một luồng thù địch, nhưng cô nhanh chóng kìm nén nó .
- Cô Phó quả là đùa thật đấy. Đừng lo, sẽ làm gì cô . Tôi chỉ cô dùng thủ đoạn nào mà cô thể chiếm sự chấp thuận của ông nội Lục, đó kết hôn với Hàn Xuyên?
Trước đây, cô tốn bao công sức để lấy lòng ông lão , thế mà ông nhất quyết chịu cho cô kết hôn với Hàn Xuyên.
Thế nhưng phụ nữ đang mặt cô đây - mà thoạt thấy chẳng thể nào sánh bằng cô - ông lão yêu quý đến thế. Cô thực sự thể hiểu nổi, cũng chẳng thể nào lý giải !
Rốt cuộc thì phụ nữ kiểu điểm gì chứ? Chẳng gia thế hiển hách, nhan sắc thì cũng chẳng gì nổi bật; tại cô xứng đáng kết hôn với Hàn Xuyên chứ?
- Thủ đoạn ư? - Phó Tiểu Dao giận tím mặt.
- Cô Kỳ, cô tìm đến đây chỉ để rằng dùng thủ đoạn để bước chân nhà họ Lục ?
- Chẳng thế ? - Kỳ Nhan khẩy.
- Mấy hôm , nhờ y tá nhắn cô sang để chúng chuyện rõ ràng về những chuyện . Thế mà cô chẳng điều, nhất quyết từ chối gặp , nên đành chẳng còn cách nào khác ngoài việc gọi cho Hàn Xuyên.
- Cô thấy hành động của thật đáng hổ thẹn ? - Phó Tiểu Dao chất vấn, đôi bàn tay siết chặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-140.html.]
Kỳ Nhan che miệng khẽ.
- Tôi nghĩ ; chỉ rằng từng ai dám từ chối , và cũng cho phép bất cứ ai từ chối , huống chi là cô, ngay cả Hàn Xuyên cũng phép! Việc cô từ chối chẳng khác nào một lời khiêu khích trực tiếp; lẽ dĩ nhiên là dạy cho cô một bài học !
Cô kích động đập tay xuống tay vịn chiếc xe lăn, gương mặt tràn ngập vẻ điên cuồng, chẳng còn chút dấu vết nào của vẻ dịu dàng tựa hoa lan như nữa.
Chứng kiến bộ dạng đó của Kỳ Nhan, Phó Tiểu Dao lặng lẽ lùi hai bước.
Có lẽ đây chính là cô gái ốm yếu mà Vũ Lâm từng nhắc đến.
Loại quả thực quá nguy hiểm!
- Phó Tiểu Dao, cô nên ly hôn với A Xuyên ! - Kỳ Nhan đột nhiên thốt một câu khiến khác sửng sốt.
Đầu gối Phó Tiểu Dao mềm nhũn, suýt chút nữa cô ngã xuống đất.
- Cái gì? Ly hôn ư?
Quả nhiên, Thiệu Tư Niên đoán trúng phóc.
- , cô xứng với Hàn Xuyên! - Kỳ Nhan khẽ hất cằm lên, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo khi về phía cô.
Phó Tiểu Dao vội kéo một chiếc ghế và xuống, đề phòng trường hợp cô thực sự ngã quỵ khi những lời lẽ gây sốc hơn nữa sắp thốt .
- Cô Kỳ, ý cô là khi “ xứng”? - Cô mím chặt môi .
- theo nghĩa đen đấy, cô hiểu ý ? - Kỳ Nhan đáp một cách thản nhiên.
Phó Tiểu Dao siết chặt hai bàn tay hơn nữa, gương mặt cô thoáng hiện lên vẻ giận dữ.
- Tôi hiểu chứ, nhưng tại cô xứng với Hàn Xuyên?