Kỳ Nhan sắc mặt hồng hào của cô, trong mắt thoáng hiện lên một tia ghen tị.
- Nhanh ?
- Gì cơ? Ý cô là chị dâu viện thêm vài ngày nữa ? - Thiệu Tư Niên đẩy gọng kính lên.
Vẻ mặt của Kỳ Nhan khựng trong giây lát, nhưng cô nhanh chóng trở bình thường.
- Tư Niên, đang gì ? Tôi chỉ ngưỡng mộ cô Phó vì hồi phục và xuất viện sớm như thế thôi. Tôi thực sự chẳng đến bao giờ mới xuất viện nữa.
Cô thở dài thườn thượt, vẻ đầy chán nản.
Thiệu Tư Niên giáng cho cô một đòn chút nương tay.
- Còn sớm chán, vài tháng nữa cô cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện đó.
Kỳ Nhan trừng mắt đầy vẻ hờn dỗi.
- Tư Niên, thể cố ý dỗ dành một chút ?
- Tôi là bác sĩ. Nói thẳng thì chịu trách nhiệm với bệnh nhân, cô hiểu chứ? - Thiệu Tư Niên đáp một cách thản nhiên.
- Tư Niên, ... - Kỳ Nhan c.ắ.n chặt môi, trông như thể sắp đến nơi.
Phó Tiểu Dao thực sự sợ cô sẽ to làm ảnh hưởng đến bệnh nhân phòng bên cạnh, nên vội vàng an ủi.
- Cô Kỳ, đừng buồn mà. Ca phẫu thuật của cô thành công , tin là cô sẽ sớm xuất viện thôi.
- Có lẽ . - Kỳ Nhan giơ bàn tay gầy guộc lên, khẽ lau những giọt nước đọng nơi khóe mắt.
- Ca phẫu thuật thì thành công thật đấy, nhưng tới...
- Kỳ Nhan! - Sắc mặt Thiệu Tư Niên biến đổi khẽ, quát lên một tiếng lớn.
Kỳ Nhan dường như nhận lỡ lời, cô vội gượng hai tiếng.
- À thì... Cô Phó , cô thu xếp hành lý xong ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-139.html.]
- Xong . - Phó Tiểu Dao cô đầy vẻ nghi hoặc, đưa mắt sang đàn ông bên cạnh.
Tại cô cảm giác hai dường như đang che giấu điều gì đó nhỉ?
- Nếu thu xếp xong , chúng chuyện một chút chứ? - Kỳ Nhan chỉnh bộ tóc giả đầu.
Lòng Phó Tiểu Dao bỗng chùng xuống.
- Cô chuyện gì?
Kỳ Nhan trả lời, mà về phía Thiệu Tư Niên.
- Tư Niên, ngoài , chuyện riêng với cô Phó.
- Ý của chị dâu thì ? - Thiệu Tư Niên hỏi ý kiến của Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao im lặng vài giây.
- Bác sĩ Thiệu, cứ ngoài ; lỡ để cô Kỳ đến đây , nếu để cô về tay thì thật chút nào.
- Được, ngay đây. - Thiệu Tư Niên cất bước về phía cửa.
Khi ngang qua Kỳ Nhan, bỗng ghé sát tai cô thì thầm một lời cảnh cáo.
- Kỳ Nhan, đừng gây chuyện, cũng đừng làm gì hại đến cô , cô rõ !
Kỳ Nhan khẽ nhếch môi, cũng đáp bằng giọng nhỏ nhẹ .
- Tư Niên , vẻ như quan tâm đến cô đấy nhỉ.
Ánh mắt Thiệu Tư Niên thoáng d.a.o động, nhưng chỉ diễn trong chớp mắt. Anh thừa nhận cũng chẳng phủ nhận lời của cô.
- Dù thì cũng cho cô , đừng làm bậy.
- Đừng lo. - Kỳ Nhan cúi xuống đôi bàn tay gầy trơ xương của , ánh mắt tràn ngập vẻ chán ghét.
- Với tình trạng sức khỏe hiện tại của , dù làm gì thì cũng đành lực bất tòng tâm thôi.
- Thế thì . - Thiệu Tư Niên bước ngoài.