cô hiểu tại chẳng hề đến thăm cô.
Dì Tống nổi giận vì chuyện , suýt chút nữa gọi điện mách ông cụ, nhưng cô kịp thời ngăn bà .
- Chị dâu, chị vẫn chứ? - Thiệu Tư Niên hình gầy gò của Phó Tiểu Dao khẽ hỏi.
Phó Tiểu Dao thu dòng suy nghĩ, mỉm , lắc đầu.
- Tôi mà, cảm ơn bác sĩ Thiệu chăm sóc suốt mấy ngày qua.
- Đó là chuyện chăm sóc riêng gì cả. Đó là bổn phận của một bác sĩ. Khi về nhà , chị nhớ tự chăm sóc bản thật đấy nhé. - Thiệu Tư Niên nhắc nhở.
Phó Tiểu Dao khẽ "ừ" một tiếng đóng chiếc vali .
- Xin hỏi, cô Phó ở đây ạ? - Một giọng nữ dịu dàng bỗng vang lên từ ngoài cửa.
Phó Tiểu Dao và Thiệu Tư Niên đồng loạt ngoài; qua cánh cửa phòng bệnh đang mở toang, họ thấy xuất hiện thêm một chiếc xe lăn, và đó là Kỳ Nhan đang với nụ rạng rỡ môi.
- Sao cô ở đây? - Chẳng hiểu vì lý do gì, Thiệu Tư Niên bước nhanh vài bước, chắn mặt, che chở cho Phó Tiểu Dao ở phía lưng .
Phó Tiểu Dao khẽ sững vì bất ngờ.
- Tư Niên, cũng ở đây ? - Kỳ Nhan Thiệu Tư Niên với vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên.
Thiệu Tư Niên cau chặt mày.
- Tôi ở đây thì gì là lạ chứ? Còn cô thì ? Cô chạy đến đây làm gì ? Cô là mới phẫu thuật xong ? Ai cho phép cô chạy lung tung như thế hả? Tôi ghét nhất là những bệnh nhân chịu lời đấy!
- Tư Niên, đừng giận mà. - Kỳ Nhan điều khiển chiếc xe lăn tiến phòng bệnh, ánh mắt cô vô tình hữu ý liếc về phía lưng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-138.html.]
- Tôi đến đây để thăm cô Phó đấy thôi.
- Thăm ư? - Phó Tiểu Dao thò đầu từ phía lưng Thiệu Tư Niên.
- ! - Kỳ Nhan mỉm dịu dàng với cô.
- Thật , vẫn luôn lo lắng cho sức khỏe của cô Phó. Nói rõ hơn thì... giữa chúng xảy một chút hiểu lầm; thực sự xin cô, cô Phó .
- Hiểu lầm ư? - Phó Tiểu Dao khẽ nhếch môi, thầm đảo mắt trong lòng. Người phụ nữ , quả nhiên vẫn chứng nào tật nấy, một đằng làm một nẻo.
Việc gọi một cô y tá đến để hỏi han tình hình của cô thì rốt cuộc ý nghĩa gì chứ?
Tất cả những mặt tại đó đều hiểu rõ sự thật là gì; hễ thấy Thiệu Tư Niên là họ ngoảnh mặt sang chỗ khác để thầm đầy mỉa mai!
- Cô Phó. - Kỳ Nhan nheo mắt .
- Có vẻ như cô tin những lời nhỉ.
- Đâu ! - Phó Tiểu Dao xã giao.
- Cứ coi như đó là một sự hiểu lầm ; chuyện qua , cô Kỳ đừng nhắc nữa.
Cô đang vội rời khỏi bệnh viện, chẳng buồn đôi co với phụ nữ giả tạo làm gì cho mất công.
- Nếu cô Phó , thì xin lời . - Kỳ Nhan gật đầu, ánh mắt cô dừng chiếc vali đặt bên cạnh Phó Tiểu Dao.
- Cô Phó, đây là...
- Tôi đang làm thủ tục xuất viện. - Phó Tiểu Dao vỗ nhẹ lên chiếc vali.
Hễ nhắc đến chuyện xuất viện là cô rạng rỡ hẳn lên vì vui sướng.