Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:47:22
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Dì Tống, dì ngoài ! - Anh phẩy tay hiệu cho bà lui .

Dì Tống nhận thấy bầu khí giữa hai gì đó , bèn khéo léo rời khỏi phòng.

Trong phòng bệnh lúc chỉ còn Phó Tiểu Dao và Lục Hàn Xuyên.

Lục Hàn Xuyên bước tới một bước, lặp câu hỏi .

- Phó Tiểu Dao, cho , tại em sử dụng từ “hừ”?

- Thật cũng chẳng gì to tát cả. Chỉ là chuyện thôi. Anh từ chỗ cô Kỳ bước sang đây. Em cứ tưởng đến bệnh viện để thăm cô . Nếu chịu về, thì cô hẳn sẽ tìm đến tận nơi để gặp thôi. - Phó Tiểu Dao mỉm đáp, cố tỏ như thể chẳng hề bận tâm quá nhiều về chuyện đó.

Thế nhưng, nụ khi lọt mắt Lục Hàn Xuyên trở nên chói mắt đến lạ, và chẳng hiểu , cảm thấy vô cùng chướng mắt.

- Đó chính là lý do em tìm cô ? - Anh chằm chằm mắt cô, gương mặt lạnh băng, ẩn chứa đó một chút giận dữ.

Phó Tiểu Dao chẳng hiểu tại nổi giận, nhưng cũng chẳng bận tâm suy nghĩ quá nhiều. Dù thì đối với cô, chuyện thỉnh thoảng nổi nóng trở nên quá đỗi quen thuộc .

- Không là em tìm cô , mà là... vốn dĩ định ở bên em mãi mãi, đúng ? - Phó Tiểu Dao nghiêm túc đáp lời, ánh mắt hướng về gương mặt tuấn tú của đàn ông đối diện.

Trong suốt hai, ba ngày qua, hầu như chỉ quanh quẩn bên phía Kỳ Nhan; ghé qua thăm cô chỉ đếm đầu ngón tay.

Và cứ mỗi khi bên phía Kỳ Nhan xảy bất cứ chuyện gì, chắc chắn sẽ lập tức biến mất ngay tức khắc.

Cũng giống như tối qua , rõ ràng mệt mỏi rã rời, thế mà ngay khi Kỳ Nhan tỉnh giấc, vội vã bỏ ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-136.html.]

Nghe xong những lời của Phó Tiểu Dao, Lục Hàn Xuyên mím chặt đôi môi mỏng, hề lên tiếng phản bác.

đúng, quả thực hề ý định sẽ ở bên cô mãi mãi.

Lý do chủ yếu là vì Tiểu Nhan - vẫn luôn khiến bận tâm lo lắng.

- Hàn Xuyên, về . Em làm các xét nghiệm suốt mấy tiếng đồng hồ, giờ em thực sự chỉ ngủ thôi. - Phó Tiểu Dao ngáp một cái giục về.

Mặc dù trong lòng Lục Hàn Xuyên chút vui, nhưng khi thấy cô đang chiếc xe lăn thế , đành kìm nén nỗi bất mãn trong lòng xuống.

Ngay đó, rút tay khỏi túi quần, cúi xuống và bế bổng Phó Tiểu Dao lên khỏi chiếc xe lăn.

Phó Tiểu Dao giật hành động đột ngột của ; mất một lúc cô mới hồn , khuôn mặt cô đỏ bừng lên như nhỏ máu.

- Hàn Xuyên, đang làm gì ? Thả em xuống ! - Cô thẹn thùng hoảng hốt kêu lên, hai tay giơ lơ lửng giữa trung mà chẳng nên đặt cho .

- Im ! - Lục Hàn Xuyên gằn giọng quát khẽ mà hề dừng bước, bế cô thẳng về phía giường bệnh.

- Thả em xuống ư? Thế em tự bò lên giường chắc?

Phó Tiểu Dao nghẹn họng.

Có vẻ như điều đó là bất khả thi thật.

Mặc dù đôi chân cô vẫn bình thường, nhưng phần lưng đau đến mức thể nào thẳng dậy nổi; cô thậm chí còn chẳng thể vững, gì đến chuyện tự leo lên giường.

Phó Tiểu Dao ngoan ngoãn ngậm miệng , còn la hét đòi Lục Hàn Xuyên thả xuống nữa; đó, cô lấy hết can đảm vòng tay ôm lấy cổ , tựa vòng tay vững chãi của im bất động - dù trong thâm tâm, cô đang thầm cảm thấy hạnh phúc khôn xiết.

Loading...