Rõ ràng là bà đang giận Lục Hàn Xuyên.
Đây cũng là đầu tiên Lục Hàn Xuyên thấy dì Tống nổi giận với , khiến nhất thời sững sờ.
- Cậu chủ, là hầu trong nhà họ Lục, lẽ nên những lời , nhưng thể kìm lòng nữa. - Dì Tống chống hai tay lên hông.
Lục Hàn Xuyên mím môi.
- Rốt cuộc dì điều gì?
- Phu nhân là vợ của , đúng ? - Dì Tống hỏi.
Lục Hàn Xuyên liếc Phó Tiểu Dao đáp.
- Thì ?
Phó Tiểu Dao khẽ nhướng mày.
Rốt cuộc định trả lời đây?
- Nếu phu nhân là vợ của , xin hỏi chủ, bao giờ thực sự coi phu nhân là vợ của ? - Dì Tống chỉ tay về phía Phó Tiểu Dao.
Sắc mặt Lục Hàn Xuyên tối sầm .
- Tôi bao giờ ngừng coi cô là vợ ?
- Cậu ? - Dì Tống vỗ vỗ ngực.
- Cậu chủ , hãy tự hỏi lòng xem, trong thâm tâm , phu nhân thực sự là vợ ? Làm gì chồng nào bỏ mặc vợ đang ốm đau viện, ở bên cạnh chăm sóc, mà chạy chăm sóc cho phụ nữ khác chứ?
Nghe những lời , Phó Tiểu Dao bỗng cúi gằm mặt xuống, trong lòng dâng lên một nỗi tủi khôn xiết.
Lời của dì Tống vẫn tiếp tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-135.html.]
- Tôi chủ vẫn thể buông bỏ cô Kỳ, nhưng chủ , lập gia đình . Người đang ngay mặt đây mới là sẽ cùng hết quãng đời còn . Cô Kỳ thuộc về quá khứ . Thế mà giờ đây vẫn cứ quấn quýt bên cô Kỳ. Gộp cả hai chuyện , thử hỏi như thế bình thường ? Có đúng đạo lý ?
- Dì Tống, dì vượt quá phận sự đấy! - Lục Hàn Xuyên phồng má lên, giọng lạnh lẽo tựa băng đá.
- Chuyện gì nên làm và chuyện gì , tự rõ, cần đến lượt dì lên mặt dạy đời !
- Cậu chủ , đang dạy đời , chỉ đang nhắc nhở về bổn phận làm chồng mà thôi. - Dì Tống thở dài một tiếng.
Thấy sắc mặt Lục Hàn Xuyên ngày càng trở nên khó coi, Phó Tiểu Dao liền vươn tay kéo nhẹ tay áo dì Tống.
- Dì Tống , dì đừng nữa.
- Phu nhân...
- Tôi . - Phó Tiểu Dao mỉm với bà, nhưng ẩn sâu trong nụ là một nỗi buồn chẳng thể nào tan biến.
Nếu Lục Hàn Xuyên thực sự là điều nên làm và là điều nên làm, thì chẳng thiết với Kỳ Nhan đến thế, mà lẽ giữ cách từ sớm .
Trên thực tế, ai cũng thể sai, nhưng chỉ riêng bản cứ khăng khăng cho rằng đúng.
Chỉ vì dành tình cảm cho Kỳ Nhan, nên chẳng hề thấy bất cứ vấn đề gì trong cách đối xử của với cô .
Nghĩ đến đây, Phó Tiểu Dao khẽ tự giễu.
- Hàn Xuyên , cứ lên lầu . Em thấy mệt, chợp mắt một lát, nên sẽ tiếp chuyện nữa . Hừ.
- Hừ ? - Lục Hàn Xuyên cau mày tỏ vẻ bất mãn.
- Phó Tiểu Dao, em giải thích cho xem nào, rốt cuộc cái từ “hừ” đó nghĩa là gì?
Phó Tiểu Dao thật sâu, nhưng chẳng đáp lời.
Dưới ánh mắt của cô, Lục Hàn Xuyên bỗng dưng cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi bực dọc vô cớ.