YÊU LẠI TỪ ĐẦU - Chương 4:
Cập nhật lúc: 2026-04-22 05:27:54
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em vội thế ? Muốn nhanh chóng tìm bố cho con trai em ?” Lữ Tống ghế lái, mặt đen như đ.í.t nồi.
Trên đường, gặp một sản phụ vỡ ối nên vội vàng mặc áo blouse trắng để kiểm tra. Thấy vấn đề gì, gọi cấp cứu. Ai ngờ ngẩng đầu lên thấy gã sàm sỡ.
Tôi im lặng. Anh đúng, thực sự vội. Nếu nhanh chóng tìm ai đó, chắc sẽ dọn đến nhà ở luôn mất.
Tôi gật đầu.
“Anh cũng vội lắm chứ gì? Cô ở Pháp đang chờ sinh con cho ?”
Lữ Tống sang , ánh mắt như đang “em đúng là đồ ngốc”.
“Em đến nhà ?”
“Ừ.” Chắc chắn là mách .
Tôi vội vàng thanh minh: “Em bắt nạt , cũng đòi tiền chu cấp nhé.”
Lữ Tống chẳng buồn quan tâm đến lời giải thích của , hỏi: “Lên bằng cách nào?”
“Cầu thang chứ còn gì nữa, khu nhà thế nào mà ?”
Không hiểu , ánh mắt bỗng nhiên đầy xót xa: “Hai bà cãi thì kệ họ, em xen làm gì? Em cũng già ?”
Tôi lắc đầu: “Hôm nay nhiều thế, rốt cuộc gì?” Giọng bắt đầu bực bội.
Tôi nào xen chuyện của họ, nếu gọi đến đón về, cũng chẳng chứng kiến thái độ của nhà .
“Anh … yên tâm giao con trai cho khác nuôi.”
“Hay là…”
Chưa để Lữ Tống hết câu, hét lên: “Anh cướp con trai của em ? Không ! Anh chỉ vui vẻ một đêm mà đòi cướp đứa con em mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, cửa ! Dừng xe! Dừng xe ! Dừng xe ngay!”
Lúc về đến nhà, và con trai ngủ say. Căn nhà yên tĩnh. Tôi dọn dẹp qua loa, hâm món canh nấu sẵn trong tủ lạnh, tất tả xem mắt.
Đời đúng là oái oăm, gặp Lữ Tống. Anh khoanh tay xe, tóc tai chải chuốt gọn gàng, bảnh bao. Ai mà chắc tưởng cũng xem mắt chứ. Tôi lướt qua , vẫy một chiếc taxi. Càng ít tiếp xúc càng , lỡ nổi cơn gì, cướp mất con trai thì .
“Đứng !” Giọng vang lên lưng.
Tôi giả điếc, bước nhanh hơn.
“Cố Thanh, em thì lên nhà đấy!”
Hừ, còn dọa . Được thôi, thắng.
Thì Lữ Tống xem mắt con gái của bạn , cô nàng từ Pháp về, thích từ nhỏ, nghiệp vội vàng liên lạc với . Biết ly hôn cũng chẳng nề hà, xuống máy bay phi thẳng tới quán cà phê.
Tôi xuống xe thì xem mắt của nhắn tin, kẹt xe, sẽ đến muộn. Tôi tính trong quán đợi, ai dè chỉ còn đúng một bàn bốn .
Chưa kịp từ chối, Lữ Tống kéo đối diện cô em Pháp. Anh lịch sự và khiêm tốn: “Dương Cẩm, đây là vợ cũ của , ngại chứ?”
Trời ơi, mà ngại ? Lữ Tống đầu xem mắt , câu ? nào ngờ, cô em Pháp cũng thuộc dạng xanh cao cấp.
“Ôi, chị dâu cũ ạ? Hai năm qua chăm sóc vất vả quá, sắc mặt chị nhỉ?”
“Anh cũng thật là, chỉ lo làm việc, quan tâm đến chị dâu cũ, chị giống bốn mươi, gần giống em . Anh đừng như với em nhé.”
Ờm… hai mươi tám tuổi. Không giận, giận, giận hại . Tôi hít một thật sâu, nhấp một ngụm cà phê to. Rồi “phụt” một cái, phun thẳng mặt cô em Pháp.
“Á, cà phê … nóng thế?”
“Chị dâu cũ cố ý , ?”
Tôi rút khăn giấy lau mặt cho cô nàng, giọng điệu đầy mỉa mai. Cố ý đấy, chứ cố ý thì là gì? Một sắp ba mươi như làm để một nhóc con chọc tức ? Tôi sớm mấy vết sẹo rỗ mặt cô nàng , dính chút cà phê, coi như tẩy trang .
“Không , chị dâu cũ. Chị xuống nghỉ ngơi , em nhà vệ sinh lau. Chị sinh xong, đầu óc minh mẫn cũng là chuyện thường tình mà.” Cô em Pháp vặn vẹo khăn giấy, nhà vệ sinh. Trời ạ, lẽ nào thua ?
Lữ Tống thì vẫn dán mắt điện thoại, bận xem tài liệu gì đó. Từ lúc giới thiệu Dương Cẩm xong, chẳng buồn liếc chúng lấy một cái. Cảnh tượng , chắc chỉ thấy phun nước mặt Dương Cẩm thôi.
Anh mở miệng định gì đó, nhanh chóng chặn họng: “Là bảo em xuống đấy nhé. Cô chọc tức em . Anh đừng diễn trò nam chính bảo vệ xanh, thì em phun cả luôn.” Nói liếc xéo một cái, chỉ ly cà phê còn bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-lai-tu-dau-sneh/chuong-4.html.]
Lữ Tống đưa tay lấy một tờ khăn giấy… lau lên môi … và cả vết cà phê n.g.ự.c áo.
“Ừ, đầu óc thông minh cho lắm. Phun mà tự làm bẩn .”
“Con trai giao cho em nuôi, yên tâm ?”
Anh gì nữa đây? Lại định lằng nhằng chuyện giành quyền nuôi con ? Tôi hất tay , tự nhà vệ sinh.
Bởi vì… sữa đang tràn . Tôi cố tình mặc áo tối màu mà. Lữ Tống gần, thấy. Ánh mắt bối rối, , tay vẫn theo thói quen lau vết cà phê áo . Khung cảnh ngượng ngùng đến mức chạy trốn nhà vệ sinh.
lúc , đàn ông xem mắt bước .
Anh từ đầu đến chân, ánh mắt ái ngại, bàn tay còn vô thức đưa lên che miệng: “Cô… vẫn còn trong tháng ở cữ ?”
Tôi gật đầu.
“Vậy… là hẹn hôm khác nhé?”
Lại gật đầu.
Lần ? Làm gì còn nữa. Biểu cảm của rõ ràng là đang : “Chúng hợp”.
Tôi hiểu, chuyện xem mắt vốn dĩ là chuyện tùy duyên. Chẳng gì bất mãn cả. Điều kiện của cũng khá, nhà cửa xe cộ thu nhập đều ở mức trung bình khá, ngoại hình cũng sáng sủa. Chắc thấy với môn đăng hộ đối, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút.
Dương Cẩm kéo trở bàn, bảo làm nhân chứng cho hai . Tôi ngạc nhiên, bảo vợ cũ làm nhân chứng đúng là độc nhất vô nhị. Quả nhiên, du học về tư tưởng thoáng thật.
Tôi miễn cưỡng xuống, nhấm nháp mấy miếng bánh ngọt. Thực cũng khá đói, cả ngày chỉ húp vài thìa canh gà nấu lúc trưa, nên giờ thấy bánh ngọt thì cưỡng .
“Chị dâu cũ hảo ngọt nhỉ? Anh em thì khác, chịu nổi vị ngọt .”
Tôi gật đầu cho qua chuyện. Lữ Tống ghét đồ ngọt, đúng là sự thật.
Hồi , mang sản phẩm mới của công ty về, bảo nếm thử. Anh chỉ nhấp môi một chút, pha loãng với nửa chai nước mới uống nổi. Sau đó, tủ lạnh nhà tuyệt nhiên vắng bóng đồ ngọt. Không vì thích, mà là thấy buồn nôn. Anh buồn nôn thì cũng buồn nôn theo.
“ em thì khác, độ ngọt của em vặn với , ngọt mà ngấy, ?” Dương Cẩm sang Lữ Tống, chống cằm, mắt long lanh như .
Ôi trời, màn tán tỉnh sến súa là ? Ai mà chẳng tán tỉnh chứ. À mà… hình như . Cô nàng thắng .
Lữ Tống liếc , gật đầu: “Ừ.”
Hừ, làm gì? Nhìn cô em ngọt ngào của kìa. Tôi lườm một cái, tiếp tục ăn bánh. Vờ như quan tâm, nhưng khóe mắt vẫn thấy Lữ Tống mỉm , nụ thoáng qua vụt tắt.
Rồi bỗng nhiên, đĩa bánh mặt biến mất.
“Ủa, thế?”
“Anh và cô chuyện với , lấy bánh của em làm gì?”
Tôi tròn mắt theo đĩa bánh, sang Lữ Tống, giọng điệu chút hờn dỗi.
“Ăn nữa là đau bụng đấy.” Anh hiệu cho nhân viên phục vụ rời , cúi xuống xem điện thoại.
Thôi , ăn thì thôi. Tôi lôi điện thoại chơi xếp hình. Chưa bao lâu thì Lữ Tống lên tiếng: “Đến giờ , chơi nữa hại mắt đấy.” Nói thản nhiên lấy điện thoại của , nhét túi .
Tôi: …
“Chồng cũ ơi, đang xem mắt, em đây làm kỳ đà thì làm gì?” Vô tình liếc sang màn hình điện thoại của , thấy những dòng chữ hiện lên:
– Chăm sóc vóc dáng phụ nữ trong thời kỳ ở cữ
– Quản lý tâm trạng phụ nữ khi sinh
– Chế độ ăn uống lành mạnh cho phụ nữ sinh
– Sau khi sinh con ăn năm cái bánh nhỏ ?
Trời đất ơi, đang tìm kiếm cái gì ? Bắt gặp ánh mắt của , Lữ Tống vội vàng tắt điện thoại. lúc đó, Dương Cẩm lên tiếng, phá tan bầu khí kì lạ: “Gần đây một quán lẩu mới mở… … một cửa hàng quần áo, chị cùng nhé?”
Không cô nàng định giở trò gì nữa. Tôi lắc đầu từ chối. Tôi là vợ cũ, đây đủ lâu , ở thêm nữa chỉ sợ .
“Thôi, về nhà với con. Hai lâu ngày gặp , cứ tự nhiên.” Nói dậy, rời khỏi quán cà phê.