“ thể thừa nhận, chính giúp bà sống thêm ba năm.”
Những ngày cuối đời của , hận hai bọn họ đến c.h.ế.t .
Hận thể dùng phương thức cực đoan nhất để trả thù, hận thể khiến bọn họ trả giá.
già đến cuối con đường sinh mệnh khó khăn đưa tay che mắt .
Bà : “Thật tiếc quá, hứa cùng con ngắm biển, chụp một bộ ảnh gia đình thật .”
“Con gái của sẽ tiếp tục sống , đúng ?”
Trong khoảnh khắc đó, hận nhất chính là bản .
Tôi hận bản năng lực, dựa quyền hạn của khác mới thể duy trì mạng sống cho .
Cũng hận ngay từ đầu lời giáo viên, để trong những ngày cuối cùng của bà, thể ở bên cạnh bà nhiều hơn.
Đưa bà khắp nơi đây đó ngắm thế giới.
Càng hận vì sự cố chấp và nỡ của bản mà cứng rắn để bà chịu đau đớn ràng buộc trong phòng bệnh nhỏ hẹp của bệnh viện, ràng buộc giường bệnh suốt ba năm.
Để bà những giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn còn lo lắng sẽ làm những chuyện cực đoan, chìm đắm trong thù hận mà chịu sống .
“Bây giờ chẳng qua là để thứ về đúng quỹ đạo, cho nhiều tiền như , coi như là hời .”
Có lẽ vì trong giọng điệu của chứa đầy sự tự giễu và hối hận nên Giang Lẫm lúc cũng lời nào nữa.
Chúng im lặng một lúc, thêm lời từ biệt thừa thãi nào, cứ thế im lặng mà tách .
Những thứ nền tảng đồ cũ bỗng nhiên bán nhanh.
Người mua đặt hàng dứt khoát, mặc cả, hỏi han chi tiết.
Ngay cả căn nhà treo bán cũng tiêu thụ nhanh chóng tương tự.
Tôi ý định dò hỏi mua những thứ đó là ai, rõ.
Tôi của hiện tại đoạn tuyệt với quá khứ .
Thời gian tiếp theo, gần như dồn bộ tâm trí sự nghiệp.
Chẳng mấy chốc mà cũng đến lúc dẫn dắt sinh viên.
Giáo sư Lương với một cách đầy tâm huyết: “Sinh viên chọn cho kỹ .”
“Tôi ở cái tuổi , dẫn dắt xong đồ dẫn dắt cả đồ tôn .”
Nói xong cả hai chúng đều lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/y-tinh-theo-gio-tu-phan-ly/chuong-8.html.]
Ngay lúc , bỗng nhận thông báo rằng Giang Lẫm gặp sự tấn công và thương khi đang thực hiện nhiệm vụ, hiện đang ở trong bệnh viện.
Do dự hồi lâu, vẫn thăm .
Vết thương quá nặng, chỉ một bên cánh tay cố định chặt chẽ.
Tất cả nhân viên y tế đều đang thảo luận, khi hồi phục thể ảnh hưởng đến khả năng vận động.
Thấy , Giang Lẫm nở một nụ khổ.
“Sau khi điều cô , cô cứ bám lấy mãi.”
“Tôi điều cô đến một đơn vị hẻo lánh, vốn chỉ để cô bình tĩnh một chút.”
“Không ngờ, cô chọn cách cực đoan.”
Tôi cũng hỏi cụ thể đó là ai, chỉ giống như đối xử với một đồng đội bình thường, quan tâm khách sáo, thăm hỏi theo đúng quy trình.
Sau đó khi đợt thăm tiếp theo đến, đưa lời cáo từ đúng lúc.
Giọng của Giang Lẫm từ phía truyền đến, chút nghẹn ngào: “Tất cả những gì từng giữa chúng thể giữ .”
“Cô sẽ chịu sự xét xử của tòa án quân sự.”
Tôi đầu , cũng hỏi thêm.
Thẩm Nguyệt lợi dụng lúc Giang Lẫm dẫn đội thực hiện nhiệm vụ tuần tra biên giới để gây tình huống nguy hiểm tuyến đường định sẵn.
Là để Giang Lẫm thương, là để hết hy vọng.
Thực hai bọn họ xứng đôi.
Cùng cố chấp đeo đuổi những nên yêu, Giang Lẫm cho rằng chỉ cần giữ căn phòng tân hôn của chúng , thì sẽ một ngày đầu .
Thẩm Nguyệt cho rằng vì chọn mà từ bỏ cô .
Cô nghĩ chỉ cần còn ở đây, hai họ sẽ như ngày xưa.
Nghĩ đến những lời cáo buộc đầy oán hận của cô trong phòng thẩm vấn.
Tôi bùi ngùi cảm thán, ngay cả việc đắm chìm trong quá khứ, chịu bước ngoài, hai họ cũng giống hệt như .
Đáng tiếc đây thấu, hai họ mới thực sự là cùng một loại .
Chuyện hối hận trong đời, chỉ cần một là quá đủ .
Kể từ đó về , còn đến thăm Giang Lẫm, cũng chẳng bận tâm đến tin tức về nữa.
Giờ đây, cuộc đời cần tiếp tục tiến về phía , cần ngoảnh .
(Hết văn)