Xuyên Về Thập Niên 70: Nẫng Không Gian Của Thứ Muội Rồi Nằm Ươn - Chương 244: Chuyện Phiếm Cửa Nhà
Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:41:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Đại Ni xin phép về nhà .
Chu lão thái tuy ngoài miệng mắng mỏ nhưng gương mặt chẳng hề chút giận dữ nào: "Bà thông gia , dọc đường bao nhiêu chúc phúc, cũng chẳng nỡ từ chối, mỗi tặng một quả, ôi chao, trăm quả trứng gà cứ thế mà hết sạch sành sanh."
Tô Tĩnh Thư mỉm : "Nội ơi, trong phòng chứa đồ vẫn còn một sọt trứng nữa đấy, là nội nấu thêm ít nữa ."
"Thế thì quá, nhà bà Nhì nhà thư ký vẫn trứng, để nội gọi Đại Ni sang giúp một tay." Chu lão thái hớt hải chạy , chỉ nhà bà Nhì mà ngay cả nhà Lương lão nhị ở xa hơn và ba gia đình con trai bà cũng trứng, bà thiên vị nhưng trứng gà đỏ là phúc lành, nhà đều nên hưởng chút.
May mắn là Tô sự chuẩn , giữ một nồi nước nhuộm nên tiếp tục nấu thêm mẻ mới.
Đến buổi chiều, trong nhà bỗng đón hai vị khách mời mà đến.
Mẹ Tô mở cửa mà chút ngỡ ngàng, hai cô gái trông khác hẳn với những trong thôn, bà ướm hỏi: "Xin hỏi hai cháu tìm ai ạ?"
Một cô gái mỉm đáp: "Chào bác ạ, tụi cháu ở điểm thanh niên trí thức là Trương Thục Thiến và Hạ Tiểu Thanh, là bạn của Tĩnh Thư. Nghe tin sinh đôi long phượng nên tụi cháu ghé thăm ạ."
Mẹ Tô ngoái trong nhà.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Tĩnh Thư lúc đang bên cửa sổ, thầm nghĩ hai đến lúc chắc hẳn là chuyện gì kể đây, cô cũng chút tò mò nên khẽ gật đầu đồng ý.
Mẹ Tô thấy liền đon đả mời: "Vậy mời hai cháu nhà chơi!"
Trương Thục Thiến lời cảm ơn, Hạ Tiểu Thanh lặng lẽ bước theo, gương mặt phảng phất nét nhạt. Vừa nhà, cả hai cuốn hút bởi hai thiên thần nhỏ đang giường sưởi.
"Ôi, đây là cặp long phượng ? Bé nào là chị, bé nào là em thế ?" Hai hạ thấp giọng, sợ làm thức giấc hai đứa trẻ đang khua tay múa chân.
Mẹ Tô rót cho mỗi một ly nước táo đỏ đường đỏ thơm nồng.
"Cháu cảm ơn bác ạ."
"Đừng khách khí, cứ tự nhiên nhé!" Mẹ Tô còn dúi thêm cho mỗi một quả trứng gà đỏ.
Hai họ cũng tay , Trương Thục Thiến nhờ thím Lương Tam đổi cho mười quả trứng gà, còn Hạ Tiểu Thanh thì mang sang nửa cân đường đỏ.
Thời buổi đường đỏ hiếm, chắc hẳn cô tích góp từ lâu.
Mẹ Tô tiếp đón xong liền ý nhị lui ngoài, nhường gian cho những trẻ.
Hạ Tiểu Thanh hai đứa nhỏ với ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Chỉ cô mới thấu hiểu, sự cố xem phim ngoài trời năm , cô kết hôn miễn cưỡng với Lý Văn Bân, hai thậm chí còn từng chung chăn gối, sống như một đôi oan gia ngõ hẹp.
Còn Trương Thục Thiến xuống nông thôn bốn năm, năm nay cũng hai mươi tư tuổi, từ một thiếu nữ đầy nhiệt huyết giờ đây trở nên trầm mặc, nhưng thấy hai đứa trẻ cô cũng khỏi yêu mến vô cùng.
"Bên trái là chị Chanh Nguyệt, bên là em An Du."
Hai thiên thần nhỏ mấp máy môi đùa nghịch, đôi mắt đảo qua đảo ngó xung quanh mà hề quấy .
Hạ Tiểu Thanh đưa một ngón tay gần, lập tức bàn tay bé xíu nắm chặt lấy.
"Bé khỏe thật đấy, còn nắm tay cháu bác ơi." Hạ Tiểu Thanh nhẹ nhàng đung đưa, hai đứa nhỏ trắng trẻo mập mạp, lòng thấy thật ấm áp.
"Chẳng ngờ cặp long phượng như thế , mới cứ ngỡ trông chẳng giống , nhưng kỹ mà xem, hai đứa đều đôi mắt đào hoa giống hệt cha chúng ."
Tô Tĩnh Thư mỉm thầm kín, hóa đôi mắt đào hoa của Chu Trường Bách cũng nổi danh gớm nhỉ.
Sau một hồi vui đùa cùng hai đứa trẻ.
Họ bắt đầu chuyển sang những câu chuyện phiếm.
"Hai Tết về nhà ?"
Trương Thục Thiến lắc đầu thở dài, xa nhà nhiều năm, năm đầu tiên còn thấy nhớ nhung, khi về cả nhà cưng chiều, yêu quý.
đến năm thứ hai trở về, ngay cả chỗ của cô cũng dẹp bỏ, chẳng còn chỗ dung .
Căn phòng cũ thuộc về các em, đối đãi với cô cũng thêm phần khách sáo và xa cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-ve-thap-nien-70-nang-khong-gian-cua-thu-muoi-roi-nam-uon/chuong-244-chuyen-phiem-cua-nha.html.]
Đến năm thứ ba, tình phai nhạt chỉ còn sự lạ lẫm, thậm chí là chút ghét bỏ.
Con đường trở về thành phố mù mịt, cha đều bảo con gái nuôi tốn cơm tốn gạo, cô thấy cô lớn tuổi nên cứ bóng gió bảo cô tìm đại ai đó mà kết hôn cho xong chuyện.
cô vẫn đành lòng chịu khuất phục.
Tết năm nay cô quyết định về, nhà chỉ gửi cho cô vẻn vẹn năm đồng tiền làm quà.
Còn về phần Hạ Tiểu Thanh thì càng thể về , xuống nông thôn đầy một năm mà trải qua bao biến cố kết hôn ly hôn, khiến bản chẳng khác nào một bóng ma vật vờ.
Gương mặt tròn trịa ngày nào giờ trở nên gầy rộc, may mà khi ly hôn cũng hồi phục đôi chút.
Đặc biệt là một năm qua cô phần buông thả, lười lao động nên lương thực chẳng bao nhiêu, gia đình thất vọng chẳng thèm ngó ngàng tới, mùa đông suýt chút nữa là cô c.h.ế.t đói.
Hoàn cảnh gia đình vốn cũng chẳng khá giả gì nên cuộc sống của cô vô cùng túng quẫn.
May mắn thôn Đại Lương vẫn còn chút nhân đạo, cho cô vay mượn lương thực từ kho dự trữ.
"Cậu ? Dịp Tết Tống Hạo Nhiên và Bạch Lâm cũng về nhà đấy." Trương Thục Thiến quanh căn nhà sạch sẽ, ngăn nắp của Tô Tĩnh Thư.
Trên bàn vẫn còn bày biện bánh kẹo ngọt ngào.
Cô nhấp một ngụm nước đường đỏ táo đỏ, vị ngọt thanh khiến lòng bớt chút đắng cay, thật chẳng ngờ cuộc hôn nhân mà lúc đầu họ chẳng hề coi trọng thể êm đềm đến thế.
"Kiều Diễm và Vương Thiết Cương thì về."
Suốt kỳ nghỉ Tết, phần lớn thanh niên ở điểm trí thức đều về quê, lúc cô cùng một Kiều Diễm gây chuyện và một Vương Thiết Cương lầm lì như vệ sĩ ở cùng một phòng, cảm giác cô lập thật chẳng dễ chịu chút nào.
Sau đó cô bàn bạc với Hạ Tiểu Thanh.
Chẳng ngờ Hạ Tiểu Thanh đồng ý ngay lập tức, thế là cô cũng dọn sang phòng bên cạnh ở, giờ đây quan hệ của hai cũng khá .
"Vậy !" Tống Hạo Nhiên thì cô gặp , chẳng lẽ Bạch Lâm cuối cùng cũng thắng Kiều Diễm ? hình như cô thấy Bạch Lâm cùng lúc trở nhỉ!
chuyện đó cũng chẳng gì đáng để bận tâm.
Hạ Tiểu Thanh tiếp lời: "Cũng chẳng ông trời trừng phạt kẻ ác, , chỉ tớ là chịu báo ứng thôi!"
Cô Tô Tĩnh Thư, ánh mắt vui cũng chẳng buồn: "Lý Văn Bân chẳng gặp vận may gì, khi ăn Tết xong từ nhà trở , thế nhưng một suất làm việc chính thức tại nhà máy cơ khí của huyện đấy!"
Tô Tĩnh Thư chút ngạc nhiên, rốt cuộc dùng mối quan hệ gì? Chẳng về thành phố , đáng lẽ về nơi xuất chứ!
"Nói là lên huyện làm việc ?"
"Ừ, cách đây ba ngày ."
' là gặp vận may lớn thật.' Tô Tĩnh Thư ngóng chút tin tức nào về việc cả.
Thực so với ba họ, Kiều Diễm mới là kinh ngạc nhất. Kiếp Lý Văn Bân đem cô giao cho Lương Đại Phúc mới đổi lấy suất làm việc đó.
Kiếp chuyện đổi, tính kế lên đầu ai nữa đây?
Chẳng lẽ nhân quả xoay vần, chuyện trở về quỹ đạo vốn của nó .
Không , tuyệt đối thể để hạng cặn bã như Lý Văn Bân toại nguyện dễ dàng như thế.
Kiều Diễm khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, não bộ ngừng suy tính xem làm cách nào để lôi Lý Văn Bân xuống nước.
Cô vài năm nữa kỳ thi đại học sẽ khôi phục, một làn sóng thanh niên trí thức sẽ trở về thành phố.
tuyệt đối thể để Lý Văn Bân chiếm cái hời , thật đáng hận Hạ Tiểu Thanh quá nhu nhược, nếu cô ly hôn thì chắc chắn cũng chẳng dễ dàng rời như .
Lúc Trương Thục Thiến tiếp tục câu chuyện, thở dài một tiếng: "Nghe mấy ngày nữa điểm thanh niên trí thức đón thêm mới." Cô thở dài thườn thượt, cái sân nhỏ bé nhét tới mười tám .
Giờ mà thêm nữa, chắc chắn mỗi phòng sẽ chật như nêm cối.
Đến lúc đó, mâu thuẫn nảy sinh chắc chắn sẽ ít.