Xuyên Về Thập Niên 70: Nẫng Không Gian Của Thứ Muội Rồi Nằm Ươn - Chương 113: Thằng nhóc đó trốn đi đâu rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-19 07:51:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

sang đứa con gái đang cặm cụi rửa cà chua, cà tím, ớt sừng, tiện tay lôi thêm miếng thịt , loay hoay mãi thái cho mắt.

Cuối cùng Tô mẫu cũng chịu hết nổi, đẩy con gái một bên, lạnh lùng bảo: “Mới nãy còn tưởng con nấu ăn, hóa cũng chỉ là nửa mùa thôi, để dạy cho!”

Bà giật lấy con d.a.o từ tay Tô Tĩnh Thư, thoăn thoắt thái miếng thịt thành từng lát mỏng tang, đến cà tím, ớt sừng thái sợi, cà chua thái múi cau.

Lại gần chiếc sọt, thấy hai khúc xương ống to cạo sạch sẽ bên trong, bà bĩu môi tỏ vẻ ưng ý.

Xong xách con ngỗng lên : “Cuộc sống của con cũng khá khẩm đấy chứ. Thôi, bữa tối nay cứ đơn giản chút !” Vừa , bà chặt con ngỗng thành từng miếng xếp lên đĩa.

Mùi cơm chín bắt đầu tỏa hương ngào ngạt.

Hai kẻ choảng vẫn thấy tăm .

Tô mẫu kéo Tô Tĩnh Thư hiên nhà, ngắm đứa con gái cưng của một lúc. Không còn vẻ tiều tụy, mệt mỏi của lúc đến nơi, điều khiến bà vô cùng ngạc nhiên là đứa con gái vốn ốm yếu, mong manh như cành liễu gió nay đổi.

Thân hình vẫn mỏng manh như xưa, nhưng gương mặt ánh lên đôi gò má ửng hồng.

Làn da còn xanh xao nhợt nhạt như hồi ở nhà, sạm chút đỉnh, nhưng trông khỏe khoắn. Bà trở bàn tay, bắt mạch cho Tô Tĩnh Thư.

Càng bắt mạch, ánh mắt bà càng lộ vẻ phức tạp, một lát đổi sang tay .

Trên gương mặt là một mớ cảm xúc hỗn độn.

Nửa ngày , bà mới trừ bảo: “Mẹ suýt nữa thì quên, làm bác sĩ ngoại khoa Tây y, rành khoản bắt mạch . Chuyện chắc nhờ ông ngoại con xem giúp mới chuẩn!”

Tô Tĩnh Thư kinh ngạc trân trối, ngờ xinh mặt theo học ngành ngoại khoa Tây y chứ. Thật là sự trùng hợp hảo, đồng thời cũng tạo cho cô một vỏ bọc tuyệt vời cho vốn y thuật của .

Đang lúc hai con trò chuyện, bên ngoài cổng bỗng vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.

Ngay đó, bà nội Chu và Chu Đại Ni bước với nụ rạng rỡ. Vụ ầm ĩ đó ở nhà cô cháu dâu loan tận nhà cũ, kháo rằng của cháu dâu tới thăm, hai em trai lao đ.á.n.h lộn .

Bà nội Chu vốn hiểu rõ thằng cháu đích tôn nhà phần ngông nghênh, nên trong lòng cũng e ngại, cháu giở trò gì mới lừa... , rước cô cháu dâu điều, hiểu lễ nghĩa về.

Bà thầm cảm tạ trời đất vì Đại Oa mặt ở nhà lúc .

Vì thế, bà bèn lục lọi đồ đạc, thở dài một cái, xách theo một rổ trứng gà, cộng thêm mấy quả táo và bánh trái mà Tô Tĩnh Thư mang sang biếu.

“Chà, đây hẳn là bà thông gia , chậc chậc chậc, cái khí phách ngay đẻ của cháu dâu . Đẹp lão quá.”

Còn kịp hỏi thăm rể hờ thì bà nội của bên thông gia mò tới nơi. Cũng may là một am hiểu lễ nghĩa, Tô mẫu nỡ tỏ thái độ với già, bèn dậy niềm nở đón chào: “Dạ chào bà, bà là...”

Tô Tĩnh Thư nhanh nhảu giới thiệu: “Mẹ ơi, đây là bà nội của Trường Bách ạ. Thưa bà, đây là cháu, bà mới đến một lát thôi!”

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

“Thế , quý hóa quá!” Hai bà thông gia đầu gặp mặt, tay bắt mặt mừng, ngay xuống mái hiên nhà mà hàn huyên tâm sự.

Chu Đại Ni cũng nhanh chóng nháy mắt hiệu với chị dâu.

Hai chị em bước gian bếp, thấy đồ đạc nấu nướng chuẩn sẵn, chỉ chờ bắt đầu nổi lửa, Đại Ni bèn thì thầm: “Bà nội em bảo, khách từ phương xa tới nhất định thiết đãi đàng hoàng, nên bảo em sang phụ giúp một tay.”

Vừa , cô nàng lật tấm khăn phủ chiếc rổ xách theo. Bên trong chỉ đồ bà nội Chu chuẩn , mà còn cả một con gà mái tơ buộc chân bằng sợi dây đỏ.

Tô Tĩnh Thư khỏi cảm động.

“Đại Ni, em mang con gà về cho bà nội . Nó đang đẻ trứng cơ mà, thức ăn nhà chị thiếu !” Tô Tĩnh Thư xách con gà mái bước ngoài sân.

Hai xa lạ dăm ba câu xã giao bỗng rơi lặng ngượng ngùng, bởi họ chẳng hiểu gì về đối phương. Thấy Tô Tĩnh Thư bước , cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-ve-thap-nien-70-nang-khong-gian-cua-thu-muoi-roi-nam-uon/chuong-113-thang-nhoc-do-tron-di-dau-roi.html.]

Bà nội Chu mắng yêu: “Cái con bé , hiểu chuyện quá cơ. Hôm nay thông gia đến chơi, lẽ để thiết đãi ở nhà mới đúng, ngặt nỗi nhà cửa bề bộn kịp dọn dẹp... Đã , mâm cao cỗ đầy chúng cũng chẳng làm!”

Chưa kể căn nhà chật chội với mười mấy miệng ăn ồn ào phức tạp, chẳng đứa nào làm bà đỡ lo.

Sợ bà thông gia ở thành phố chê .

Vì thế, khi , bà bảo ông nội Chu vườn bắt một con gà mái tơ, tiện thể gọi thêm Chu Đại Ni sang để bà đỡ phần nào bỡ ngỡ.

Tô mẫu cũng cảm thấy bà cụ gầy gò thật đáng mến, sự giận dữ đối với thằng con rể từng gặp mặt cũng nguôi ngoai đôi chút: “Vậy cảm ơn bà thông gia nhé, hôm nào dịp cháu sẽ ghé sang thăm ông bà!”

Lúc nãy bà đảo quanh một vòng, thấy con gái hề khờ khạo từ khi về đây, cũng may là dọn ở riêng.

Chứ sống chung với một đại gia đình mười mấy , các cô các dì thì chắc chắn là trụ nổi, nghĩ đến thôi thấy ngột ngạt.

“Thôi , nhà cứ chơi nhé. Bà thông gia đường xá xa xôi đến đây vất vả , nghỉ ngơi cho khỏe, xin phép về .” Bà nội Chu cũng thuộc dạng nhanh nhẹn, dứt lời liền cắm đầu thẳng, quên béng luôn việc Chu Đại Ni đang hì hục bếp.

Chân kịp nhấc biến mất hút.

Lúc , theo lời dặn dò của Tô Tĩnh Thư, Chu Đại Ni xào xong ba món: Cà tím kho, thịt xào ớt xanh, và canh cà chua trứng.

Toàn là những món cơm gia đình giản dị. Dù tay nghề nấu ăn của Chu Đại Ni chỉ ở mức thường thường bậc trung, nhưng nấu hai món mặn một món canh đơn giản thì cô bé vẫn tự tin đảm đương .

Bị ánh dò xét của Tô mẫu làm cho bối rối, mặt Chu Đại Ni đỏ bừng lên, lúng túng xin phép chuồn thẳng.

“Con đó cho !”

Ánh mắt Tô mẫu bỗng sắc lạnh, như thể bà nhớ điều gì đó, bắt đầu chất vấn cô con gái: “Khai mau, con đường đột kết hôn thế , to gan thật đấy. Lấy chồng mà thèm báo với gia đình một tiếng, kẻ nào ép buộc con hả.”

Dứt lời, ánh mắt bà trở nên lạnh lẽo, đáng sợ.

“Cái thằng Tống Hạo Nhiên đúng là chán sống !” Bà cũng góp một phần trong việc xúi giục Tô Toàn Lâm đ.á.n.h .

Khi sự việc còn rõ ràng, nhà họ Tô ai nấy đều bốc hỏa!

“Sao thể như ...”

lúc đó, Tô Toàn Lâm hùng dũng bước . Nếu kể đến khuôn mặt bầm dập, sưng húp và bộ dạng lấm lem bùn đất, thì hai con chắc cũng buông vài lời khen ngợi.

Khóe miệng Tô mẫu một phút sững sờ khép , bà mỉa mai: “Chà, xem thanh niên nhà nào đ.á.n.h mà thua t.h.ả.m hại thế , giỏi giang gớm nhỉ.”

Tô Toàn Lâm mới giật nhận bộ dạng thê t.h.ả.m của bản .

Cậu vội vàng lùi ngoài cổng, nhảy lò cò giũ sạch bùn đất bám , lúng túng vỗ áo giải thích: “Tên khốn đó còn thê t.h.ả.m hơn con nhiều. Bị con đ.á.n.h cho nhừ tử, khi cũng chẳng nhận .”

cũng sắm cho cặp mắt gấu trúc thâm xì, m.á.u mũi chảy ròng ròng, mặt sưng húp như cái thủ lợn, bùn đất bám đầy chắc chắn cũng kém là bao.

“Chậc chậc, chi thằng Cả nó đến...”

trắng , Tô Toàn Lâm cũng hiểu, hổ , múc một gáo nước từ chum nước rửa sạch mặt mũi, lẩm bẩm: “Tại thanh niên trí thức đông quá, bọn họ xúm bênh thôi.”

“He he, từ bé đến lớn trận đ.á.n.h nào mày nắm phần thắng !” Hai con bắt đầu màn đấu khẩu quen thuộc.

Tô Tĩnh Thư bê chậu nước , dịu dàng : “Anh Hai rửa mặt , cả ngày mệt, ăn cơm thì lấy sức mà đ.á.n.h . Đợi mai khỏe đ.á.n.h tiếp cũng muộn.”

Tô mẫu: “...”

Tô Toàn Lâm: “...”

Loading...