Nửa điểm cũng đe dọa Nhiễm Nguyệt.
ngược mắt trừng lớn hơn, đáng tiếc ánh sáng trong phòng quá tối, nếu Nhiễm Nguyệt ngược thể thấy đôi mắt đỏ ngầu vì quá oán hận của cô .
Nhiễm Nguyệt tiếp tục : “ cô cũng làm mất mặt nhà cô quá , cô sưng cả mắt , nhưng cô cũng cần phiền lòng, sẽ nhờ tìm cho cô một nhà chồng , ba cô chắc chắn hài lòng.”
“Ư ư ư ư ư... ư ư ư...” Lâm Thanh Thanh phát tiếng nức nở tuyệt vọng.
Nhiễm Nguyệt tâm trạng Lâm Thanh Thanh gì, ngược cô khá hứng thú với dáng vẻ đau khổ của Lâm Thanh Thanh, bộ dạng bây giờ của Lâm Thanh Thanh, trong lòng cô thấy sung sướng nên lời.
Tóm , chuyện thực chỉ thể trách Lâm Thanh Thanh, nếu cô ý nghĩ hại , thể tự gặp xui xẻo lớn như chứ?
Nhiễm Nguyệt khi ngoài thì thấy Lâm đang bổ củi trong sân, cô qua với Lâm là về.
Mẹ Lâm làm bộ tiễn Nhiễm Nguyệt, Nhiễm Nguyệt xua tay từ chối, ngược còn lúc nãy thấy dáng vẻ thương nặng của Lâm Thanh Thanh, cảm thấy trong lòng chút buồn.
“Nguyệt Nguyệt, lúc vẫn là con! Con và Thanh Thanh từ nhỏ lớn lên cùng , quan hệ hai đứa là nhất, con xem tình hình của nó bây giờ...” Mẹ Lâm nhắc tới chuyện , một trận thở dài.
Nhiễm Nguyệt rõ, thực Lâm thở dài vì tình hình của Lâm Thanh Thanh, bà lo lắng chẳng qua chỉ là chuyện gả chồng của Lâm Thanh Thanh mà thôi.
Đối với như Lâm, mấy đứa con gái trong nhà chẳng qua chỉ là một cách để bà kiếm tiền sính lễ mà thôi, tuy bà là một , nhưng chắc thương yêu con cái của bao nhiêu.
Đương nhiên, trong “con cái” chắc chắn loại trừ cục cưng Lâm Diệu Tổ .
Trước Lâm Thanh Thanh ít tới dạm hỏi, nhưng Lâm Thanh Thanh cũng đồng ý, bây giờ tình hình của cô ai còn cưới?
Nhiễm Nguyệt cũng đáp lời, mặc cho Lâm than thở một hồi.
Đợi đến khi Lâm gần xong, cô mới từ từ lên tiếng: “Thím, thím cũng đừng quá lo lắng, hãy lo cho sức khỏe của nhiều hơn, Thanh Thanh là chị em của con, chuyện của cô con tự nhiên sẽ để trong lòng.”
Mẹ Lâm lời của Nhiễm Nguyệt lập tức nở nụ , nghĩ đến Nhiễm Nguyệt tìm cho Lâm Thanh Thanh đối tượng là Phương Văn Thanh, so sánh như , xem Nhiễm Nguyệt thật sự đối xử chân thành với Lâm Thanh Thanh.
Chỉ cần là đối tượng do Nhiễm Nguyệt giới thiệu, chắc cũng đến nỗi nào.
Nhiễm Nguyệt với Lâm vài câu, lúc mới về nhà.
Muốn tìm đối tượng cho Lâm Thanh Thanh, chuyện dễ, nhưng mà, chí thì nên.
Nhiễm Nguyệt nhất định sẽ để Lý Tú Vân và Trương Thúy Nga cùng tham mưu cho Lâm Thanh Thanh, nhất định tìm cho cô một “đối tượng ý”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-200.html.]
Để Lâm Thanh Thanh ý, cũng chính là để Lâm ý.
Trên đường về, trong lòng Nhiễm Nguyệt một ý tưởng sơ bộ.
Lâm Thanh Thanh sẽ vì chuyện mà đối đầu với cô, dù đối với loại đạt mục đích bỏ cuộc như Lâm Thanh Thanh, chỉ cần Nguyễn Thừa Xuyên còn sống một ngày, thì sự thèm của cô đối với Nguyễn Thừa Xuyên sẽ còn tồn tại một ngày.
Nhân lúc trời còn sớm, Nhiễm Nguyệt đạp xe về thôn, dù ngày mai học , tài liệu của cô đều ở nhà.
Hơn nữa, cô một tuần đến trường, cô định ngày mai sẽ đến trường sớm hơn để hỏi xem tuần ai dạy cho cô.
Đây là dạy trả , mà là đưa tiền cho .
Điều cô ngờ là dạy cho cô là Phương Văn Thanh.
Nhiễm Nguyệt tài liệu bàn, liếc Phương Văn Thanh đang bên cạnh, đếm tiết học của tuần , đó đếm tiền đưa cho Phương Văn Thanh.
Cô định giấu ai, mặt đếm tiền rõ ràng, đưa cho Phương Văn Thanh, nếu lỡ như Kiều Yến Phương thấy, bịa chuyện gì đó ngoài, để đàm tiếu thì .
Phương Văn Thanh tiền Nhiễm Nguyệt đưa tới, một lúc ngẩn , từ chối, nhưng chú ý đến sắc mặt của Nhiễm Nguyệt, suy nghĩ một chút nhận lấy.
Sau khi Nhiễm Nguyệt chuyện , của Nhiễm Nguyệt, nhưng bản cũng thật sự bỏ tình cảm, cho nên trong lòng chút vui.
“Thầy Phương, tuần thật sự cảm ơn thầy, tiền là em tính trung bình theo lương hàng tháng, coi như là tiền ‘lương’ em trả cho thầy vì dạy cho em tháng .”
Nhiễm Nguyệt cũng mập mờ, rõ ràng chuyện.
Phương Văn Thanh gật đầu, gì thêm.
Mắt của Kiều Yến Phương vẫn luôn chằm chằm bên . Mỗi một hành động của Nhiễm Nguyệt và Phương Văn Thanh, cô liền lập tức ghé tai Tống Giai Giai thì thầm.
Nhiễm Nguyệt liếc cô một cái, cần nghĩ cũng chắc chắn đang , nhưng đối với như Kiều Yến Phương, cô thật sự xử lý thế nào. Nói bạn , cái gì, hơn nữa cũng hành động gây tổn hại thực chất nào khác.
Quan trọng là, cô dạy Toán, Kiều Yến Phương dạy Ngữ văn, hai giao tiếp với quá ít.
Kiều Yến Phương dường như Nhiễm Nguyệt đang , cô vội vàng về chỗ của , xuống cúi đầu xem tài liệu, hành động nào khác.
Giả vờ như chuyện gì xảy .
Nhiễm Nguyệt tuy nghỉ bệnh một tuần, nhưng bài giảng thể chậm trễ, dù trình độ học vấn của cô cao hơn nhiều so với những ở đây.