Nếu là đây, Sầm Dương chắc chắn tôn cô lên làm nữ thần. từ khi quen Ôn Du, cứ mỗi gặp nữ sinh xinh nào, kìm mà mang so sánh với Ôn Du. Dù đối phương xinh như tiên giáng trần chăng nữa, dường như cũng chẳng thể nào làm kinh ngạc đến thế.
Huống hồ Ôn Du còn tính cách tuyệt vời, lúc nào cũng tươi roi rói với , khác biệt với những cô nàng xinh chốn học đường luôn vẻ thanh cao. Chẳng trách Sí mê cô như điếu đổ.
Hứa Sí thừa Bạch Lộ tình cảm với . Dù từ chối thẳng thừng hết đến khác, ngờ cô vẫn bám riết lấy như đỉa đói, còn thường xuyên kiếm cớ để gặp mặt.
Sự bám đuổi dai dẳng chẳng qua chỉ là một kiểu tự huyễn hoặc bản ngu ngốc. Còn đối với theo đuổi, nó chẳng khác nào một sự quấy rối phiền phức khó mà rũ bỏ.
Cậu vốn dĩ chẳng bao giờ tỏ thái độ thiện với cô , chỉ lạnh nhạt gật đầu một cái ngả lưng ghế.
"Lớp các diễn tiết mục gì ?" Dù đang mặt trai thích, Bạch Lộ vẫn giữ cái đầu ngẩng cao kiêu hãnh, nụ môi cũng chỉ nhạt nhòa: "Lớp chúng tớ múa cổ điển, tớ là múa chính đấy."
Hứa Sí lướt mắt một vòng những bạn học đang phô diễn kỹ năng tập nhảy, cau mày hỏi: "Cậu mắt ?"
Sầm Dương và đám bạn xem bên cạnh đồng loạt trầm trồ kinh ngạc: Quả hổ danh là Sí, cái danh hiệu "Kẻ hủy diệt cuộc trò chuyện" tự nhiên mà . Trong trường , ngoài , lẽ chẳng tìm thứ hai thể khiến nữ thần Bạch Lộ "cứng họng" như thế.
Bạch Lộ lườm cháy máy đám con trai đang hả hê , c.ắ.n răng : "Tớ thấy một bài đăng diễn đàn trường... Cậu và cô gái đó chắc chỉ vô tình lọt khung hình cùng thôi đúng ?"
Nghe thấy câu , Hứa Sí lập tức ngẩng đầu lên. Vẻ mặt quá nhiều sự đổi, nhưng một nụ dịu dàng nhẹ nhàng dâng lên từ sâu thẳm đáy mắt, như một tảng băng tan chảy thành dòng nước lan tỏa trong đôi mắt. Chỉ cần nghĩ đến cô gái , thể kìm nén ý .
Cậu gì, nhưng ánh mắt cho vạn lời , Bạch Lộ liếc là thấu hiểu ngay tâm tư của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-56.html.]
Cô vốn tính kiêu ngạo, mang trong sự ngang bướng bao giờ chịu khuất phục. Lúc , thấy một cô gái khác vượt mặt, cơn giận bốc lên tận não khiến cô đ.á.n.h mất phong thái, tuôn một tràng câu hỏi liên thanh: "Tại chứ? Tớ thua cô ở điểm nào? Cô bao giờ mang nước cho lúc chơi bóng rổ ? Cô ngày nào ngang qua lớp Mười cũng cố gắng tìm kiếm hình bóng trong đám đông ? Cô dành hẳn một tháng trời trong mùa đông để đan khăn quàng cổ cho ? Rõ ràng tớ làm nhiều vì , tại vẫn bằng cô ?"
"Tôi với từ lâu , là , mà là vì chúng hợp ." Hứa Sí bực dọc thở dài, "Tôi xuất sắc như tưởng tượng, cũng tuyệt đối là thì sống nổi. Cớ cứ lãng phí thời gian cho loại như ?"
"Tớ..."
Bạch Lộ còn định phân trần thêm điều gì đó, nhưng lời kịp khỏi miệng một nam sinh xông cửa lao cắt ngang: "Trời ơi, nãy lúc ngang qua phòng nhạc, tớ thấy một cô bạn cực kỳ xinh xắn, thật sự là dã man luôn!"
Sầm Dương bật : "Ngoài câu ' dã man' , mày còn từ nào khác để diễn tả ?"
"..." 'Đù má vãi' thì ?"
Trong phòng tập nhảy đa phần đều là nam sinh FA. Vừa thấy gái xinh là hai mắt ai nấy đều sáng rực lên như tiêm m.á.u gà, í ới rủ cửa phòng nhạc trộm.
Sầm Dương thấy Hứa Sí vẻ phát phiền với Bạch Lộ, bèn giả vờ như màn "Tu La tràng" từng xảy , cợt nhả rủ rê: "Anh Sí, ?"
Thà giải bài Toán còn hơn là ngắm gái, Hứa Sí vốn định từ chối. chẳng ở chung một phòng với Bạch Lộ, nên một thoáng chần chừ, dậy phẩy tay với cô : "Đi đây, bye bye."
Mục đích ban đầu của thực chỉ là mượn cớ để tránh mặt Bạch Lộ, ngoài hít thở khí. một câu vô tình của Sầm Dương khiến Hứa Sí quyết định theo họ xem thử —— "Anh Sí, phòng nhạc hình như là địa bàn của lớp Bảy đấy."
Lớp Bảy thì ngoài cô , hình như chẳng còn ai thể xứng với từ " dã man" nữa.
Vì lớp Bảy quyết định diễn nhạc kịch, quá trình tập luyện thú vị hơn hẳn các tiết mục khác, những tiếng trêu đùa, giòn giã bao giờ dứt.