[Xuyên thư] Ngọt hệ vai ác nàng chỉ nghĩ học tập - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-13 12:51:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ ngoài tối giản, đầu xe vểnh cao kiêu hãnh cùng lớp sơn lộng lẫy, tất cả đều toát lên một vẻ uy nghi, ngạo nghễ. Ánh mắt Ôn Du khẽ lay động, cô nhẹ giọng cất tiếng: "Harley Breakout."

Hứa Sí cô với ánh mắt đầy ngạc nhiên. Cậu thật sự ngờ Ôn Du thể nhận tên chiếc xe chỉ bằng một cái liếc mắt. Dù thì phần lớn con gái đều chẳng chút khái niệm gì về mô tô phân khối lớn, thường nhầm lẫn chúng với những chiếc xe máy thông thường.

So với Hứa Sí, nội tâm Ôn Du lúc phức tạp hơn nhiều. Trước đây trai cô cũng từng sở hữu một chiếc mô tô cùng dòng , và thích lái nó chở cô em gái cưng hóng gió. Giờ đây cảnh còn mất, khó tránh khỏi cảm giác cô đơn, trống trải.

"Lên xe , chở đến một nơi."

Ôn Du ngoan ngoãn ngay ngắn, ngẩng đầu : "Thế mấy món quà để ở phòng hát thì ?"

"Tôi sẽ bảo tài xế chở chúng về nhà." Cậu còn đặc biệt dặn dò thêm, chiếc hộp nhỏ màu trắng đặt ghế nhất định nâng niu, cẩn thận.

Cô suýt nữa thì quên mất, gia đình Hứa Sí giàu , tài xế riêng cũng là chuyện bình thường. Ôn Du gật đầu chiều đăm chiêu, bỗng nhiên một chiếc áo khoác choàng lên vai cô.

Trên áo mùi khói t.h.u.ố.c mà cô ghét, chỉ còn vương chút ấm của thiếu niên. Chiếc áo quá rộng, gần như trùm kín cả cô, phần cổ áo lót lông mềm mại cọ má cô nhồn nhột.

Hứa Sí thuần thục leo lên yên xe, giọng mang theo nụ vui vẻ: "Gió đêm thổi mạnh lắm, bám cho chắc nhé."

Khoảng cách giữa họ thật gần, ấm từ thiếu niên như một ngọn lửa vô hình lan tỏa trong bóng đêm lạnh lẽo, phả hai má cô khiến chúng nóng bừng.

Trước đây, khi chiếc mô tô của trai, Ôn Du luôn thoải mái ôm chặt lấy eo . giờ phút , khi ở cạnh Hứa Sí, ý thức về cách nam nữ khiến cô chỉ dám đặt nhẹ đôi bàn tay lên vai .

Bàn tay cô nhỏ nhắn, mềm mại, hệt như chiếc vuốt mèo khẽ cào n.g.ự.c , làm Hứa Sí cảm thấy nhồn nhột một cách khó tả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-38.html.]

"Cậu chú ý an..."

Ôn Du kịp dứt câu, Hứa Sí đột ngột nghiêng . Lần đầu tiên cô khuôn mặt cách gần đến thế, sự căng thẳng khiến cô quên sạch những lời định .

Cậu gì, cẩn thận kéo chiếc mũ trùm đầu viền lông đội lên cho cô, để Ôn Du bao bọc trong lớp áo khoác ấm áp, mới nổ máy.

Chiếc mô tô lao với tiếng gầm gừ hung hãn của một con dã thú. Tấm lưng rộng của thiếu niên cùng chiếc áo khoác dày dặn che chắn cho cô khỏi những cơn gió rét buốt của đêm đông. Nhịp tim Ôn Du cũng đập nhanh dần theo tốc độ tăng vọt của chiếc xe, tay cô bất giác siết chặt lấy hai vai Hứa Sí.

Họ lướt qua khu phố thương mại sầm uất với dòng xe cộ tấp nập, băng qua những tòa chung cư cao tầng im lìm như những gã khổng lồ bằng thép. Những khuôn mặt muôn hình vạn trạng lướt qua như những bóng ma chập chờn. Ánh hoàng hôn đỏ rực le lói cuối cùng cũng bóng đêm lặng lẽ nuốt chửng. Dưới những ngọn đèn đường đang dần thắp sáng, Hứa Sí đưa cô đến một con đường đèo.

Ngọn núi ở vùng ngoại ô, đường vắng lặng, chỉ ánh đèn vàng vọt leo lét như ánh đom đóm mang chút thở của sự sống. Ôn Du hít một thật sâu giữa tiếng gió rít gào, bỗng thiếu niên phía mang theo ý hỏi: "Sau làm gì?"

Không do trời quá lạnh mà giọng run. Ôn Du ngẫm nghĩ một lát, ngập ngừng trả lời: "Tớ vẽ tranh."

Cậu rõ, bên tai chỉ tiếng gió gào thét: "Cái gì cơ?"

"Tớ vẽ tranh ——!" Ôn Du lên giọng, tự bật , "Từ nhỏ tớ học vẽ phác họa và quốc họa, tớ trở thành một họa sĩ. Còn thì ?"

Hơi thở nương theo từng lời của cô nhẹ nhàng chạm phần gáy trần của Hứa Sí, hệt như một cục bông mềm mại. Cậu ngượng ngùng , một lúc mới trầm giọng đáp: "Tôi ."

Trước khi gặp Ôn Du, vẫn luôn sống những tháng ngày buông thả, chẳng việc gì làm, cũng chẳng ai thực sự quan tâm. giờ đây, cứ nghĩ đến cô, Hứa Sí vô thức nghĩ về tương lai.

Sau sẽ trở thành như thế nào? Liệu thể tiếp tục ở bên cạnh cô ? Liệu thể... trở nên đủ xuất sắc để xứng đáng với cô ?

"Thời gian còn dài mà, sẽ thôi." Cô , dang rộng hai tay, chiếc áo khoác gió thổi phồng lên hai bên như một cánh chim đang bay. Ôn Du phần gáy của thiếu niên đang tím tái vì lạnh, cảm nhận từng đợt gió lùa qua kẽ tay, buông bỏ phòng mà hét lớn: "Cậu và tớ, chúng cùng cố gắng nhé."

Loading...