"Thứ Bảy tuần là sinh nhật ." Thấy sắp đến lớp của Ôn Du, rốt cuộc cũng lên tiếng trong thời gian cô ngừng , "Có một buổi tiệc ở Bá Tước, đến ?"
"Bá Tước" là một quán KTV ở trung tâm thành phố. Cô ngờ Hứa Sí mời , ngạc nhiên .
Đây là đầu tiên Ôn Du từ cao xuống. Trước , do chênh lệch chiều cao, Hứa Sí trong mắt cô luôn là một kiêu ngạo, lạnh lùng, khó gần. Nay khi cúi đầu xuống, mang một cảm giác khác biệt.
Chàng thiếu niên với gương mặt góc cạnh, thanh tú đang khẽ ngẩng đầu cô. Trên mặt vẫn lấy một nụ , nhưng đôi mắt đen láy ánh đèn ánh lên vẻ mong chờ. Chiếc khăn quàng cổ và chiếc mũ trùm đầu của áo khoác khiến trông xù xì, tựa như...
Ôn Du vội vàng gạt bỏ sự so sánh với "sói hoang" khỏi đầu. Cô cũng hiểu suy nghĩ đó, nhưng lúc , trông giống một chú cún bự đang khao khát đáp tình cảm hơn.
Khiến chẳng nỡ chối từ.
Cô thực sự thể nào hiểu nổi suy nghĩ của . Khi ở bên cạnh cô, Hứa Sí dường như luôn giữ một cách lạnh nhạt nhất định, nhưng vô tình kéo gần cách giữa hai một cách vô hình, khiến Ôn Du buộc nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào trong lòng .
"Tớ sẽ cố gắng." Cô khựng một nhịp, giải thích thêm, "Nhà tớ thể sẽ chút chuyện đột xuất, nếu vấn đề gì thì tớ nhất định sẽ đến."
Nghĩ đến cảnh về nhà đối mặt với hai con cực phẩm rắc rối là cô thấy nhức cả đầu, chỉ hy vọng đến lúc đó bọn họ đừng gây thêm chuyện gì nữa.
Hứa Sí cố kìm nén sự nhảy nhót vui sướng trong lòng, giả vờ bình thản hỏi: "Cậu thích màu gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-35.html.]
"Màu trắng và màu xanh lam." Ôn Du buột miệng thốt mới nhận thấy gì đó sai sai, "Rõ ràng là sinh nhật , đáng lẽ tớ hỏi sở thích của mới đúng, sang hỏi tớ thế ?"
Cậu tỏ vẻ bí hiểm, đưa câu trả lời chính xác, chỉ rủ mắt xuống mỉm lười biếng: "Nếu hôm đó đến, sẽ tặng một bất ngờ."
Ôn Du cũng bật . Gió ở hành lang thổi qua khiến rét run, cô liền đưa tay lên hà sưởi ấm. Làn khói sương mờ ảo chỉ xuất hiện mùa đông phả từ miệng cô, tụ trong chốc lát tan biến nhanh, khiến khuôn mặt thanh tú của cô trông mờ mờ ảo ảo.
"Vậy tớ cũng tặng một bất ngờ." Cô với giọng điệu vui vẻ, chẳng khác nào một đứa trẻ chịu lép vế, "Cậu cứ chờ xem nhé."
Khi một tâm ý làm một việc gì đó, thời gian luôn trôi qua nhanh. Ôn Du chăm chỉ giảng lớp, giờ học tập trung chuẩn món quà nhỏ để tặng Hứa Sí. Chẳng mấy chốc đến kỳ nghỉ cuối tuần.
Mối quan hệ giữa cô và hai con trong nhà vốn nhạt nhẽo, cả ngày chuyện với quá mười câu. Sau khi vội vã làm xong việc nhà, cô liền thui thủi một trong phòng. Thực , khi cha nuôi duy nhất yêu thương cô qua đời, nuôi Tống Khiết nhiều đuổi cô khỏi nhà. thứ nhất là vì kiêng dè di nguyện của khuất, thứ hai là sợ những lời đàm tiếu của hàng xóm láng giềng làm hỏng thanh danh của , nên chuyện cũng cứ thế mà để đó.
Ôn Du - nắm rõ diễn biến cốt truyện - rằng, sớm muộn gì cũng sẽ gia đình hào môn nhận và đón về. Việc duy nhất cô thể làm bây giờ là âm thầm chờ đợi thời cơ chín muồi. Nghĩ đến đây, với muôn vàn suy tư, cô mở ngăn kéo cùng của tủ đầu giường, lấy từ trong góc một mặt dây chuyền ngọc bích màu xanh mướt.
Mặt dây chuyền chạm khắc thành hình bán nguyệt, màu sắc sáng bóng trong suốt, rực rỡ lấp lánh, chút tạp chất nào. Nhìn thoáng qua giống như một chiếc lá non mơn mởn, xanh tươi ướt át, thể đoán giá trị vô cùng đắt đỏ —— đây cũng là một trong những lý do khiến Tống Khiết vẫn giữ cô trong nhà. Người tinh ý đều thể nhận xuất của Ôn Du hề tầm thường. Bà ôm mộng trúng độc đắc hoặc đầu tư dài hạn, chờ đợi một ngày nào đó cô nhà tìm thấy, ẵm trọn một món tiền hậu tạ kếch xù.
Nguyên chủ đeo nó từ lúc còn ẵm ngửa khi mang về nhà nuôi. Có thể , miếng ngọc bội là mối liên kết trực tiếp nhất giữa cô và cha ruột. Và trong nguyên tác, việc nguyên chủ thể nhà nhận ngay từ cái đầu tiên cũng chính là nhờ nó.
Vụ t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc một năm nghi ngờ gì nữa mài giũa ý chí của cô. Ôn Du học cách im lặng nhẫn nhịn, và điều quan trọng nhất bây giờ là...