"Còn đau ?" Ôn Du nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt tèm lem mặt Hạ Tiểu Hàn, giọng dịu dàng cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Hết đau ." Hạ Tiểu Hàn cọ cọ đầu lòng cô, "Bọn đàn ông đúng là đồ vô tâm, chỉ Tiểu Du là với tớ nhất!"
"Cả Lục Ninh cũng vô tâm luôn ?"
"Lục Ninh..." Cô nàng chần chừ một thoáng, giọng bất giác nhỏ , xen lẫn chút hờn dỗi nũng nịu, "Cậu là đồ ngốc nghếch!"
Ôn Du mỉm , xoa xoa đầu cô bạn. Trong tay, cô lén nắm chặt lấy mấy miếng dán giữ nhiệt. Chúng vẫn bóc vỏ, cầm trong tay vẫn còn lạnh ngắt, nhưng sưởi ấm đến tận cõi lòng khiến cô rung động.
"Em hiểu , nên bài làm thế ..."
" là như !"
Nội tâm Trần Nhiên đang rơi lệ ròng ròng vì xúc động. Kể từ đầu tiên Ôn Du đến thỉnh giáo bài tập, thấm thoắt trôi qua hơn một tuần. Những ngày qua, sự tiến bộ thần tốc của cô đều thầy thu gọn tầm mắt. Cô gái nhỏ tư duy sắc bén, lập luận logic rõ ràng, hiểu đây lưu lạc đến bước đường bét lớp cơ chứ. hùng hỏi xuất xứ, mặc kệ thành tích quá khứ của cô bết bát đến , thầy vẫn tin tưởng rằng Ôn Du nhất định thể nhanh chóng bắt kịp và vượt qua phần lớn học sinh. Bởi lẽ, tư chất học tập ai cũng , mà cô nghi ngờ gì nữa, chính là một hạt giống vô cùng thông minh và đầy triển vọng.
Giá như hồi còn học thầy cũng thông minh như em , thì giờ thầy còn là một giáo viên cấp ba bình thường nữa, chắc hẳn nắm trong tay khối tài sản chục triệu tệ, bước lên đỉnh vinh quang của đời . Còn hiện tại, mặc dù Trần Nhiên quả thực sở hữu tài sản lên đến vài chục triệu, nhưng tiếc đơn vị tiền tệ là Đậu Vui Vẻ, ngày nào trang game Tiến Lên cũng phát cả đống.
"Em cảm ơn thầy ạ!" Ngay khoảnh khắc xong đáp án, Ôn Du ngẩng đầu lên, nở một nụ rạng rỡ với thầy, "Dạo thầy vất vả quá, em cứ làm phiền thầy suốt."
Trần Nhiên vẻ ngoài hiền từ, tính tình hòa nhã. Qua vài ngày tiếp xúc, cách giữa thầy và Ôn Du thu hẹp nhiều, sự xa cách của một giáo viên cũng giảm bớt. Thầy ha hả đùa giỡn: "Phiền phức gì chứ! Thầy còn cảm ơn em đấy, nếu em đến, thầy lãng phí thời gian trò chơi Tiến Lên mất. Em , vận may đ.á.n.h bài của thầy chán lắm, Đậu Vui Vẻ rớt liên tục, y như đang làm từ thiện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-33.html.]
Giáo viên môn Vật lý kế bên làm bộ đau khổ tiếp lời: "Tiếc là em Ôn Du ít khi tìm để hỏi bài Vật lý, thật là ganh tị với thầy Trần quá mất!"
"Dạ ạ! Dạo em cũng đang tự ôn tập sách Vật lý, tích lũy ít câu hỏi định nhờ thầy chỉ giáo đây ạ..." Bị trêu chọc khiến mặt Ôn Du đỏ lựng, cô lí nhí giải thích vội vàng. Đến khi nhận đó chỉ là lời đùa, khuôn mặt cô càng đỏ bừng hơn.
Các thầy cô giáo khác trong văn phòng quá quen mặt với cô bé xinh xắn, lễ phép ngày nào cũng đều đặn đến hỏi bài . Lúc , thấy cô trêu đùa bèn tủm tỉm xem náo nhiệt: "Thầy làm thế là , xem em ngượng kìa."
Ôn Du chút ngượng ngùng bẽn lẽn. Sau khi trò chuyện thêm vài câu với các thầy cô, cô dọn dẹp giấy nháp và đồ dùng học tập, khom lễ phép chào: "Trời cũng muộn , em xin phép về ạ. Em cảm ơn các thầy cô."
Trần Nhiên vẫn mang dáng vẻ của một vị Phật Di Lặc hiền từ, nhấp một ngụm : "Tạm biệt em, cứ đến thường xuyên nhé."
Cô nhanh chóng bước khỏi văn phòng. Suy cho cùng, các thầy cô giáo cũng chỉ là những bình thường mang trong sự tò mò. Đợi khi bóng dáng Ôn Du khuất dãy hành lang, họ liền bắt đầu xì xầm bàn tán.
"Sao giờ nhận cô bé xinh xắn đến thế nhỉ! Rõ ràng thể dùng nhan sắc để kiếm ăn, nhưng cứ thích dùng học thức, tồi tồi, một nhân tài đáng để bồi dưỡng."
"Nghe kỳ môn Tiếng Anh em đạt 149 điểm, nháy mắt hạ đo ván cả đám học sinh xuất sắc bên lớp chọn. Nhìn thái độ học tập nghiêm túc của em bây giờ, quả đúng là công mài sắt ngày nên kim."
"Mọi chuyện cô bé cùng Hứa Sí của lớp Mười tranh luận ngay mặt thầy trưởng khối ở trong văn phòng ? Hứa Sí vốn dĩ ngỗ nghịch là thế, mà em cho ngoan ngoãn lời, đúng là lợi hại."
"Cái thì cô hiểu . Kết quả đó đa phần vì em ăn giỏi, mà là bởi vì..."
Vị giáo viên kịp hết câu, cả đám trao những nụ đầy ẩn ý, hiểu rõ mà .
"Các thầy cô nữa thì cô bé quả thực thú vị. Lần nghi ngờ em gian lận thi cử nên gọi lên mắng cho một trận xối xả. Nếu là học sinh khác thì rống lên , nào ngờ em vẫn bình tĩnh đáp trả một chút biến sắc. Các thầy cô xem lạ chứ, học sinh đáp trả mà chẳng thấy giận chút nào, ngược còn thấy quý em hơn, bao nhiêu sự hoài nghi trong lòng cũng tan biến sạch." Giáo viên Tiếng Anh Chu Mẫn, ghé sang văn phòng Tự nhiên chơi, cất tiếng thở dài: "Chỉ tiếc là cảnh gia đình em lắm. Cha mất mấy năm , chỉ một nuôi cả em và chị gái, cuộc sống khá chật vật. Nhìn bộ quần áo mỏng manh em mà cũng thấy lạnh lây, các ngón tay thì cóng đến đỏ ửng. Chẳng bao giờ cuộc sống của em mới khá khẩm lên ."