Hứa Sí cũng lúc đó rốt cuộc nghĩ gì, nhưng nếu cho một cơ hội nữa, lẽ vẫn sẽ đuổi theo chút do dự, gần như là một phản xạ điều kiện.
Phía dùng giọng điệu chấn động đến mức sắp lạc giọng gọi một tiếng: "Anh Sí!"
Hứa Sí đầu , chỉ vẫy tay với họ: "Giữ máy giúp ."
Thể lực của luôn , chẳng tốn mấy sức lực lấy chiếc túi. Khi Hứa Sí trở chỗ cũ, thấy cô gái ngay từ cái liếc mắt đầu tiên. Trên tay cô cầm hai cây kem, thấy liền rụt rè đưa tay .
"Cảm ơn , cái cho ."
Hứa Sí : "Cậu chắc chắn như là sẽ lấy túi ?"
Lá gan của cô thực sự nhỏ, khi chuyện với còn theo bản năng lùi một bước, ngượng ngùng đáp: "Dù lấy , cũng cảm ơn . Cậu còn món quà cảm ơn nào khác ? Chỉ cần trong khả năng của ..."
"Không cần." Hắn đưa túi cho cô, nhận lấy cây kem, "Tôi đang vội leo rank."
Nói xong Hứa Sí liền bỏ . Phía vang lên giọng trong trẻo nhưng mỏng manh của cô: "Thực sự cảm ơn , tạm biệt."
Giọng cùng với cây kem đồng thời tan chảy đầu lưỡi , ngọt lạnh — Chỉ điều, Hứa Sí để tâm hơn là việc làm việc , trận đấu thăng hạng chắc chắn sẽ thần may mắn phù hộ, mười trận thắng liên tiếp thành vấn đề.
Ừm, rừng.
Sau đó, vì pha hành xử của một "trai thẳng sắt thép" đến mức nghẹt thở , Hứa Sí đám bạn trêu chọc một trận tơi bời. Đám đó hậm hực cứ như thể chính họ ly hôn , còn - nam chính trong câu chuyện - mừng vì thanh nhàn tự tại, chìm đắm trong niềm vui chuỗi thắng xếp hạng.
Nghĩ cũng thấy tiếc. Đã lâu leo rank thuận lợi như thế , cô nhóc chừng là một nữ thần may mắn cũng nên.
— Kết quả là ngày hôm học, tiếng chuông báo hết giờ đ.á.n.h thức giấc ngủ kéo dài hai tiết học liền, mở mắt thì thấy nữ thần may mắn đang ngay bên cạnh .
Hứa Sí cứ ngỡ đang mơ. Còn đối phương thì đột ngột bật dậy làm cho giật . Sững sờ một giây, cô mới khẽ mỉm , đôi mắt sáng lấp lánh: "Chào , chúng gặp . Tôi tên là Ôn Du, hôm nay mới chuyển đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-168.html.]
Lúc mới nhớ , bạn cùng bàn đó của đuổi học vì đ.á.n.h .
Cô bạn cùng bàn mới tên là "Ôn Du", đôi mắt tròn xoe như mắt nai, in bóng ánh mặt trời đ.á.n.h giá một lượt, trang trọng : "Hôm qua thực sự cảm ơn , là ."
Người .
Hai chữ giống như hai giọt nước lạnh buốt dội tai, Hứa Sí bật khẽ đến mức thể thấy.
Bây giờ ai còn dùng cái danh từ ấu trĩ như nữa chứ, nghĩ thầm. Số đến cái tên Hứa Sí hề ít. Có gọi mỉa mai là "Hứa công tử", mang lòng sợ hãi mà gọi là "trùm trường", còn trong miệng đa bạn bè, thành " Sí".
Duy chỉ ai từng là .
Hứa Sí tựa lưng ghế liếc xéo cô, khóe môi nhịn mà nở một nụ : "Tôi ."
Theo kịch bản thông thường, cô nương đáng nhẽ dùng giọng điệu chan chứa tình cảm với rằng, cô tin tưởng thiếu niên từng giúp đỡ một tấm lòng chân thành. Thế nhưng, cô làm theo kịch bản.
Ôn Du sững một chút, đó chấp nhận phận mà gật đầu: "Tôi , cảm ơn cho ."
Hắn cảm giác như đ.ấ.m một cú bông. Hứa Sí một nữa thầm nghĩ, cũng ngốc nghếch quá mất.
Thật khiến bắt nạt gấp bội.
Lớp học của Hứa Sí đa phần là những ấm cô chiêu phá phách, ngang ngược. Lúc bỗng nhiên một cô gái với tính cách chậm chạp, hiền lành chuyển đến, lập tức trở thành đối tượng cả lớp bảo vệ.
Ôn Du từng t.a.i n.ạ.n xe cộ, cả chân và tay đều thương, khi bắt buộc dùng nạng. Trong khối lén lút gọi cô là "đứa què". Hứa Sí thấy một là cảnh cáo một , hôm thậm chí còn động tay động chân với . Lâu dần, cũng chẳng còn ai dám lấy danh xưng đó để giễu cợt cô nữa.
Khi cô nhắc đến chuyện với Hứa Sí, hai vặn tình cờ gặp đường học, bèn sóng vai cùng lên lầu. Ôn Du nhích từng bước một lên cầu thang, cũng theo đó mà bước chậm , cô chậm rãi : "Cảm ơn giúp . vẫn nên cố gắng đừng đ.á.n.h , nếu thương thì ."
Gan cô ngày càng lớn, cũng ngày càng cách dạy đời. Hứa Sí đến câu cuối cùng thì nhịn bật , dùng giọng điệu khoe khoang với cô: "Bị thương thì tính là gì? Tôi từng d.a.o c.h.é.m cơ."