Ăn tối xong, Ôn Du định về nhà, Hứa Kiến Dương tự tay lái xe đưa cô về tận khu dân cư. Nhìn bóng cô gái nhỏ xa, ông đầu về phía băng ghế , với đứa con trai đang im lặng, giọng điệu trầm xuống: "Ba thỏa thuận với cô , từ nay hai ai nợ ai, sẽ qua nữa, coi như chuyện trong quá khứ xóa bỏ."
Hứa Sí lạnh, lời thốt cũng buốt giá: "Vậy thì ? Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của cũng thể xóa bỏ ?"
Hứa Kiến Dương lặng thinh, hồi lâu mới cất tiếng thở dài thườn thượt: "Xin ."
Hành động hoang đường của ông đẩy hai phụ nữ vũng bùn lầy, dẫu giờ hối hận thế nào nữa cũng khó lòng bù đắp những vết thương gây .
Một khi lựa chọn một bên, ông buộc phụ lòng bên còn . Hứa Kiến Dương hiểu rõ, tội của chẳng thể nào chuộc hết .
Cửa kính xe lác đác những giọt mưa phùn, làm nhòe tầm của ông. Giữa thở ẩm ướt và lạnh lẽo, Hứa Kiến Dương khẽ cất tiếng: "Cô bé đó cũng đấy. Con dâu ?"
Cuối cùng Hứa Sí cũng bật .
Không giống nét gượng gạo lúc , lúc đáy mắt ngập tràn niềm vui, tầm mắt vẫn dừng ở nơi Ôn Du khuất bóng.
"Rồi sẽ thôi."
Đêm giao thừa là lúc cả nhà đoàn viên, nhưng Ôn Du ở nhà một .
Tống Khiết dẫn theo Ôn Cẩn về nhà đẻ đón Tết. Ôn Du, đứa con gái vướng bận do chồng khuất để , trong mắt bà vốn chẳng coi là một nhà. Cảm thấy mang theo chỉ thêm mặt nên bà dứt khoát để cô ở trông nhà.
Quyết định cũng vặn hợp ý Ôn Du, cô lúng túng đối mặt với một đám lạ chẳng hề yêu quý, thậm chí còn ghét bỏ . Vậy nên cô lập tức đồng ý, ngoan ngoãn ở phòng giải bài Vật lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-107.html.]
Cô là mẫu học sinh chuyên ban xã hội điển hình: trí nhớ siêu phàm, tư duy tinh tế. Thế nhưng một khi gặp những bài tập tự nhiên phức tạp, cô buộc vắt óc suy luận. Lúc cô gặp một bài tập hóc búa ở cuối đề, mải suy nghĩ mà thẫn thờ cả .
Chuyện đêm giao thừa mà thui thủi ở nhà một ... tuy ngoài miệng phàn nàn, nhưng trong lòng vẫn như cục nghẹn, ứ tắc lồng n.g.ự.c vô cùng khó chịu.
Quả thực chẳng còn tâm trí mà học, để căn phòng bớt tĩnh mịch, Ôn Du lấy điện thoại mở xem chương trình phát sóng trực tiếp Gala Xuân Vãn. Không khí tại trường vô cùng rộn ràng, chiêng trống xập xình, ca múa tưng bừng, gương mặt ai nấy đều nở nụ rạng rỡ. Cô bao giờ cảm thấy tiếng của khác chói tai đến thế.
Cô cứ gục xuống bàn xem chương trình hết vài tiếng đồng hồ. Mặc dù đang là đêm giao thừa, nhưng vì lệnh cấm đốt pháo hoa trong khu dân cư nên thứ im ắng lạ thường. Thi thoảng chỉ văng vẳng bên ngoài tiếng đùa rôm rả xen lẫn vội vã, nhanh chóng gió đêm cuốn sạch.
Các MC truyền hình bắt đầu đếm ngược đến 12 giờ đêm. Thức đón giao thừa vốn là thói quen từ bé của Ôn Du. Nhớ thuở , gia đình quây quần trò chuyện, thức đến mấy cũng chẳng thấy mệt mỏi. Nay chỉ còn một một , cơn buồn ngủ như cơn thủy triều ồ ạt ập tâm trí và tứ chi, cô ngáp ngắn ngáp dài, cố gắng căng mắt lên bắt ngủ.
MC vẫn đang dõng dạc đếm ngược: "3, 2, 1..."
"Chúc mừng năm mới!"
Ngay khoảnh khắc tiếng chuông đồng hồ ngân vang, bên ngoài cửa sổ cũng đồng thời truyền đến tiếng nổ giòn giã của pháo hoa. Theo đó là một luồng sáng chói lòa bùng lên ô cửa kính, tựa như đóa phù dung chớm nở chóng tàn, bung xòe lộng lẫy và rực rỡ giữa bầu trời đêm đen kịt.
Vốn dĩ Ôn Du chỉ bật một chiếc đèn bàn, trong luồng ánh sáng trắng mờ ảo , ánh chớp bất ngờ trông hệt như dải ngân hà rực rỡ buông xuống cửa sổ, nháy mắt thắp sáng cả thế giới của cô.
Sự buồn ngủ trong nháy mắt tan biến còn dấu vết, thế là cô dứt khoát kéo rèm cửa kính sang một bên, mặc cho gió lạnh và tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc ào ạt ùa phòng. Những chùm pháo hoa rực rỡ bung nở tựa như cơn mưa vàng óng ánh xối xả, mang theo vô vì rơi rụng, thoắt cái vụt tắt, dùng tàn lửa hắt sáng cả góc trời đêm như ban ngày.
Ôn Du bất giác mỉm , rũ mắt xuống định xem kẻ dũng cảm nào dám ngó lơ lệnh cấm đốt pháo trông , ngờ lấp ló giữa màn pháo hoa rực rỡ, cô bắt gặp một gương mặt quá đỗi quen thuộc.
— Hứa Sí một tay cầm que pháo hoa, một tay bịt tai. Hắn pháo hoa, ánh mắt dõi xa hướng về phía cửa sổ phòng cô. Thấy Ôn Du ló đầu , bỏ bàn tay đang bịt tai xuống vẫy chào cô.
Ánh lửa ngũ sắc hắt lên khuôn mặt , trông phần tức , nhưng đôi mắt Hứa Sí sáng rực rỡ, như ẩn chứa cả một dải ngân hà lấp lánh, chẳng tốn chút sức lực nào thu hút sự chú ý của cô, thoát .