Dung Hiểu Hiểu chẳng bận tâm bà nghĩ gì. Cô xách đồ "thắng lợi trở về", thỏa mãn cái bụng tận hưởng niềm vui mua sắm. Trời còn sớm, bộ về vẫn kịp nghỉ ngơi một lát. Ngồi xe bò lượt về, xe lắc lư khiến cô suýt ngủ gật. lúc , xe vang lên tiếng bàn tán.
"Ơ, chẳng Dung Chính Chí ? Cô gái bên cạnh là ai thế? Đối tượng ?"
"Chẳng nhà họ nhắc tới bao giờ." "Sao thể là đối tượng , nhà họ hận thể biến thằng con cả thành trâu ngựa mà sai bảo, đời nào chịu để nó cưới vợ lúc ."
Dung Chính Chí?
Dung Hiểu Hiểu lập tức tỉnh ngủ, tò mò thò đầu . Đây chính là nam chính trong sách đây mà! Sao thể hiếu kỳ cho ? Kết quả là một cái, Dung Hiểu Hiểu thấy thú vị vô cùng. Cô gái bên cạnh Dung Chính Chí là ai? Chẳng là Bạch Mạn !
Hai vai kề vai con đường nhỏ ở nông thôn, tuy thấy họ trò chuyện gì nhưng ai cũng cảm giác bầu khí bao quanh hai khác biệt. Nữ chính tay nhanh thật đấy, mới mấy ngày mà chung với nam chính . Xe bò lướt qua họ, hai đường rõ ràng ý định bắt xe.
Dung Hiểu Hiểu đột nhiên thấy cái thứ gọi là tình yêu đúng là "hại ". Rõ ràng xe , trời nắng chang chang chọn bộ cùng trong mộng, mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo mà vẫn cứ cam lòng. Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu chăng.
...
"Thím Trần ơi, thím nhà ạ?"
Tiếng gọi vang lên từ trong sân, thím Trần mở cửa thấy tới liền rạng rỡ: "Mau , đây uống hớp nước cho mát."
Dung Hiểu Hiểu bước nhà, đón lấy bát nước uống một ngụm trình bày ý định: "Thím ơi, cháu đến làm phiền thím đây ạ."
"Nhìn cô kìa, gì mà phiền với phiền?" Thím Trần đến nỗi đuôi mắt hiện lên mấy nếp nhăn nhỏ, bà chỉ mong thanh niên trí thức Dung đến "làm phiền" thôi. Bán nón lá, bán bông, đám thanh niên trí thức hề ép giá, bà còn kiếm chút tiền công trung gian nữa chứ.
Nhìn xấp vải tay cô, bà chủ động hỏi: "Cô định may quần áo với chăn đệm ? Nếu cô tin tưởng thì cứ để thím làm cho. Luận về may vá, thím dám nhận nhất đại đội, nhưng cũng chẳng mấy bì kịp ."
"Vậy thì quá, cháu cảm ơn thím ạ." Dung Hiểu Hiểu lấy món quà cảm ơn chuẩn sẵn: hai lượng đường đỏ. Đường đỏ là thứ cực để tạo mối quan hệ, ai là thích. Quả nhiên, thím Trần nở hoa, ban đầu còn từ chối khéo vài câu nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy, bà vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Một tuần là xong hết cho cô, đến lúc đó thím mang qua cho."
"Vâng ạ." Dung Hiểu Hiểu đáp lời lanh lảnh, "Nếu thím bận thì để cháu về bảo với những khác, chắc họ cũng cần làm thêm áo bông đấy ạ."
"Không bận, bận tí nào!" Thím Trần vội vàng , "Đứa con dâu thứ hai nhà thím may vá cũng khá lắm, họ may thì cứ bảo họ qua đây hết."
Hai thêm vài câu, Dung Hiểu Hiểu quanh : "Thím ơi, cháu tới cũng là nhờ thím làm cầu nối giúp cháu. Thím cũng khu tập thể chật chội quá, cháu dọn ngoài ở."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thanh-nu-phu-trong-truyen-thap-nien-70-ta-quyet-tam-lam-ca-man-o-thoi-dai-70/chuong-39.html.]
Thím Trần hiểu ý ngay: "Cô tìm chỗ nào ?"
"Vâng." Dung Hiểu Hiểu gật đầu, "Cháu thấy nhà Sửu Ngưu còn phòng trống, thím thể hỏi giúp cháu ?"
"Nhà Sửu Ngưu ?" Thím Trần nhíu mày, "Thực mà thì nhà Sửu Ngưu đúng là . Nhà họ tổng cộng bốn gian phòng, còn một bếp lớn một bếp nhỏ. Sửu Ngưu và bà nội ở dãy bên , hai gian bên trái đều đang để trống."
Dung Hiểu Hiểu càng thích hơn. Hai bên trái tách biệt, gian riêng tư.
"Tuy nhiên," Thím Trần chuyển giọng, "bà nội Sửu Ngưu chắc đồng ý . Cô cũng thấy đấy, nhà Sửu Ngưu tuy là nhà ngói hiếm gặp nhưng cũ kỹ , xây từ nhiều năm so với những nhà xung quanh."
Ba căn nhà cùng một khu đất, đúng là sự khác biệt rõ rệt. Nhà thím Trần và nhà họ Quý tương đối mới hơn, nhưng vật liệu xây dựng bằng nhà Sửu Ngưu.
"Đó thực chất là nhà cũ của bà nội Sửu Ngưu. Nhà họ Quý ban đầu định nhăm nhe cái nhà đó , nhưng bà nội Sửu Ngưu nhất quyết nhường, họ cũng chẳng làm gì ." Thực chỉ nhà họ Quý, mà nhà chồng thím Trần cũng từng ý đồ, nếu chẳng dựng sân nhà ở ngay sát đó. Chẳng qua nhà chồng bà dày mặt đến mức đó, thấy chủ nhà trở về thì còn tơ tưởng nữa.
Dung Hiểu Hiểu giả vờ kinh ngạc: "Nếu đó là nhà cũ của bà nội Sửu Ngưu, thì nhà họ Quý lấy lý do gì mà đòi chiếm dụng ạ?"
"Đó là chuyện của hai mươi mấy năm ." Thím Trần cũng là từng trải qua những năm tháng đó nên khỏi cảm thán: "Những năm thiếu lương thực , đại bộ phận dân thôn Hồng Sơn đều chạy nạn cả. Đồ đạc thì mang theo , chứ nhà cửa thì mang nổi..."
Bà chậm rãi kể chuyện năm xưa, từ lúc thôn Hồng Sơn còn bóng cho đến khi những cư dân mới chuyển đến. Sở dĩ những như họ sắp xếp ở đây là vì lúc đó thôn còn mấy , sẵn những căn nhà trống ai ở. Thấy chỗ ở mất tiền, ai mà từ chối cho ? Nhà chồng thím Trần và nhà họ Quý dựng sân ở đây cũng là tính toán mỗi nhà chia một nửa cái nhà cũ . ai ngờ, bà nội Sửu Ngưu về.
"... Lúc đó vì chuyện nhà cửa của họ Dung mà ầm ĩ một thời gian dài, nhưng dù ầm ĩ thế nào thì bà nội Sửu Ngưu vẫn là lý, nhà của bà thì ai chiếm ."
Thím Trần gả về đây đúng giai đoạn đó nên nhớ rõ, "Hơn nữa bà nội Sửu Ngưu cũng khổ cực, cả một gia đình mà cuối cùng chỉ bà về. Bà , nhà cũ họ Dung tuyệt đối thể rơi tay khác, bà ở quê cũ để chờ tin tức của ."
Dung Hiểu Hiểu lắng , trong lòng những suy đoán riêng.
Thím Trần vẫn tiếp tục tặc lưỡi tiếc rẻ: " đợi ròng rã hai mươi mấy năm mà chẳng thấy một mẩu tin tức nào. Người mà còn sống thì dù về cũng gửi bức thư về chứ? Đằng thấy, thư cũng , thực trong lòng bà cũng rõ , chỉ là tin thôi."
Nghe đến đây, Dung Hiểu Hiểu cảm thấy kỳ lạ: "Những về như bà nội Sửu Ngưu nhiều ạ? Những nhà khác cũng đợi , nhận tin ?"
"Thư thì thấy một phong nào, nhưng mấy năm nay đúng là một vài tìm về." Thím Trần , "Có điều những đó đa phần lập gia đình ở nơi khác , về thăm một chút ngay."
Dung Hiểu Hiểu nhíu chặt đôi mày. Cô những khác gửi thư , nhưng ba cô thì chắc chắn là gửi bao nhiêu , mà gửi bặt vô âm tín. Tại đại đội Hồng Sơn nhận bất kỳ lá thư nào từ ba cô gửi tới?