Tôi đắn đo hồi lâu: “Chúc sinh nhật vui vẻ?”
“……”
“Cùng ăn một bữa cơm…”
Lời còn dứt, chiếc điện thoại đặt bên cạnh của Phó Thời Ngôn vang lên:
“Thiếu gia, phu nhân hỏi ngài vẫn tới, bà lải nhải nhắc ngài cả buổi …”
16
Xe đỗ cửa một viện điều dưỡng sang trọng.
Phó Thời Ngôn tựa lưng ghế lái, phiền não rút một điếu thuốc, nghĩ ngợi thế nào cất .
Hắn bước đôi chân dài xuống xe, lầm lũi theo lưng đến tận cửa một căn nhà nhỏ biệt lập, lúc mới phát hiện .
“Sao theo đây?” Hắn im lặng hồi lâu, “Xin , chú ý tới cô.”
Người sống ở đây, trong tiểu thuyết chính là của Phó Thời Ngôn.
Quanh năm bệnh tâm thần hành hạ, nhiều lúc thần trí tỉnh táo.
Bà đối xử với Chu Nhan Nhan đến mức gần như cố chấp.
Còn đối với tình mẫu t.ử dành cho con trai ruột thì chẳng đáng nhắc tới.
Thậm chí câu bà với Phó Thời Ngôn nhiều nhất mặt chính là hãy đối xử với Nhan Nhan, cưới con bé về nhà.
Mỗi Phó Thời Ngôn dẫn Chu Nhan Nhan tới thăm, bà đều sẽ năng nhỏ nhẹ, dịu dàng với hai .
Còn lúc thấy Chu Nhan Nhan, bà sẽ tỏ thái độ lạnh nhạt hoặc gào thét đến lạc cả giọng với Phó Thời Ngôn.
Sự cố chấp của Phó Thời Ngôn đối với Chu Nhan Nhan cũng ảnh hưởng lớn từ bà .
Bà gần như coi Chu Nhan Nhan là một loại cứu rỗi. Nếu Chu Nhan Nhan chọn Phó Thời Ngôn, thì giống như bà vẫn thua cuộc phụ nữ .
17
Trong sân viện.
Một phụ nữ gầy gò nhưng đoan trang đang xe lăn, lặng lẽ ngoài cửa sổ.
Phó Thời Ngôn ngoài cửa hồi lâu.
Rồi khẽ với : “Đợi ở ngoài một lát nhé.”
Sự đau khổ trong mắt gần như kìm nén nữa.
Tôi nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của : “Vâng.”
Hắn ngờ tới hành động của , ngước mắt lên .
Tôi mỉm với .
“Mẹ.”
Hắn sải bước .
Người phụ nữ bên cửa sổ lăn bánh xe , khuôn mặt xinh khó để nhận gò má nhô lên vì gầy gò.
Bà cong khóe mắt mỉm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thanh-nu-phu-phao-hoi-trong-tieu-thuyet-ngot-sung/chuong-5.html.]
“Thời Ngôn đến .”
Trông vẻ dịu dàng, tháng năm tĩnh lặng.
“Nhan Nhan , con bé đến cùng con ?”
Người phụ nữ rướn qua Phó Thời Ngôn ngoài, Phó Thời Ngôn im lặng .
“Người ? Mẹ bảo con dẫn con bé tới cơ mà!” Giọng phụ nữ đột nhiên the thé lên.
Tôi trốn ngoài cửa, sợ hãi thót tim.
“Nhan Nhan ? Lại bận rộn ? Con chăm sóc con bé nhiều hơn, đừng để con bé vất vả như . Lần dẫn con bé tới cùng ?”
Người phụ nữ khom xuống, vuốt ve chỉnh cà vạt cho Phó Thời Ngôn, giọng điệu trở nên nhỏ nhẹ ôn hòa.
Phó Thời Ngôn bà thật sâu: “Từ nay về cô sẽ tới nữa , cô ở bên Phó Luật .”
Người phụ nữ cứng đờ , bàn tay nắm cà vạt của Phó Thời Ngôn ngày càng siết chặt:
“Mẹ con đối xử với con bé cơ mà? Nếu con đối xử với con bé đủ , con bé ở bên đứa con hoang chứ?
“Rõ ràng con yêu con bé như , tại con bé chịu ở bên con? Con cũng là một kẻ vô dụng, con là một kẻ vô dụng đến cả đứa con hoang cũng bằng!”
Người phụ nữ dường như rơi trạng thái điên loạn: “Không ai yêu con cả! Giống như , đều đáng yêu!”
Bà .
“Mẹ! Mẹ bình tĩnh !”
Phó Thời Ngôn đỏ hoe hốc mắt ôm lấy bà , nhưng bà vung tay đ.á.n.h thẳng mặt.
“Chát!”
Một tiếng vang lanh lảnh, mặt Phó Thời Ngôn bộ móng tay chăm sóc kỹ lưỡng của bà cào một vệt xước.
Khoảnh khắc , xuyên qua bóng lưng cao lớn kiêu ngạo của , như thấy một đứa trẻ, đang lóng ngóng chôn chân trong bóng tối.
Nghĩ đến kết cục cuối cùng của Phó Thời Ngôn là yêu mà .
Đem bộ tài sản tặng hết cho con trai của nữ chính lựa chọn tự sát.
Tôi siết chặt bàn tay lạnh lẽo của chính , kiên định bước :
“Dì , ai yêu , vẫn còn cháu mà!”
Tôi đẩy cửa bước , nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Phó Thời Ngôn.
18
“Phó Thời Ngôn, nó là ai?
“Tại con lời ?
“Con đĩ từ chui ! Cút ngoài cho tao!”
Sự xuất hiện của dường như kích động đến bà .
Bà đưa tay chộp lấy cốc nước bên cạnh định ném về phía .
Cơ thể Phó Thời Ngôn cứng đờ trong tích tắc, siết c.h.ặ.t t.a.y , kéo lưng che chở.
Tôi đẩy , tiến lên một bước bắt lấy tay đang cầm cốc nước của phụ nữ.