Sự chuyển biến của ông lão thật sự quá nhanh, cho nên trong chốc lát Kỳ Minh vẫn phản ứng kịp, Triệu Nguyên Tín bèn tiến lên với Kỳ Minh một câu: “Trước đây ông nội của là giáo sư của Học viện Trung Ảnh, cả đời dạy hí kịch, chính ông cũng chút hí kịch.”
Lúc Triệu Nguyên Tín lời , mặt biểu lộ một lời khó hết.
Kỳ Minh nhướng mày, thật là bất ngờ với phận của ông lão, cũng âm thầm phỉ nhổ trong lòng, giới huyền học đều bằng cấp cao như hả? Ông ngoại của Tống Côn Lãng cũng giáo sư đại học nữa.
Phỉ nhổ thì phỉ nhổ chứ Kỳ Minh cũng giằng co gì với ông lão, xuống sô pha nhận lấy tách mà quản gia đưa cho, bày bộ dáng chăm chú lắng .
Lúc ông lão liền trực tiếp thẳng vấn đề: “Lần để Nguyên Tín mời Kỳ đến đây là việc nhờ vả Kỳ .”
Ông lão thu ý mặt, giọng điệu cũng trầm hơn vài phần: “Chắc hẳn Nguyên Tín với về tính đặc thù của gia tộc chúng nhỉ? Trước Triệu gia địa vị vô cùng đặc thù ở giới huyền học, bởi vì chúng một đôi mắt thể thấy mệnh của khác, của Triệu gia cũng tự hào vì điều . mấy chục năm trở đây, nhà họ Triệu chúng xuống dốc, nguyên nhân là do con cháu “Thiên Nhãn” ngày càng ít.”
Nói đến đây thì ông lão ngưng , ánh mắt xa xăm tựa như đang nhớ điều gì đó.
Kỳ Minh hớp một ngụm nước , thúc giục ông lão tiếp tục mà sâu trong ánh mắt thêm một chút ý nghĩ sâu xa.
“Chắc hẳn thể đoán nguyên nhân trong đó, ngại thì xem?” - Ông lão lên tiếng nữa, chuyển lời , tung một câu hỏi cho Kỳ Minh.
“Khí vận.” - Kỳ Minh đưa tách cho quản gia, về phía ông lão : “Khí vận của nhà họ Triệu khác đ.á.n.h cắp.”
“Cậu sai, đúng thật là nguyên nhân của khí vận.” - Ông lão gật đầu, cũng bất ngờ với đáp án của Kỳ Minh: “ chỉ là bởi vì khí vận khác đ.á.n.h cắp mà nguyên nhân chủ yếu hơn là do cha , vì bảo nhà họ Triệu mà hy sinh.”
Sau đó ông lão lời ít ý nhiều mà kể một câu chuyện, một câu chuyện về một gia môn bất hạnh.
Cha của ông lão là một thiên tài tuyệt thế của Triệu gia, tên là Triệu Dần. Đây vốn là một chuyện may mắn trong giới huyền học, nhưng mà Triệu Dần tâm thuật bất chính, tập luyện những đường ngang ngõ tắt, thuật pháp và trận pháp mà ông chế tạo đoàn là nhờ đ.á.n.h cắp và hút khí vận của khác, khi đó bộ giới huyền học tổn thất nặng nề.
Đương nhiên Triệu gia cũng dung một đứa con cháu bất hiếu như thế, khi tìm âm mưu của Triệu Dần thì cử bộ sức mạnh của Triệu gia , đại nghĩa diệt . Triệu Dần Triệu gia tiêu diệt, nhưng cũng vì thế mà Triệu gia nguyên khí tổn thương nặng nề, mất hết khí vận.
“Vì chuyện mà Triệu gia chúng tổn thất t.h.ả.m trọng, thậm chí đồng lứa của cha Nguyên Tín còn ai thức tỉnh Thiên Nhãn, chúng đều cho rằng truyền thừa nhà họ Triệu cứ như mà cắt đứt, mải đến khi Nguyên Tín sinh .” - Ông lão về phía Triệu Nguyên Tín, ánh mắt hiền từ, sâu trong đáy mắt tràn đầy chua xót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-99-trieu-dan.html.]
Từ lời của ông lão Kỳ Minh lịch sử phát triển của nhà họ Triệu, nhưng vẫn rõ ông lão tìm vì thứ gì.
Dường như là sự nghi hoặc của Kỳ Minh, ông lão : “Chúng cho rằng khi Triệu Dần c.h.ế.t thì hết thảy thứ đều là bụi trần lắng đọng. hề, chắc hẳn Kỳ cũng từng tiếp xúc với những sự kiện đ.á.n.h cắp khí vận . Ban đầu tưởng là bút tích của đồ của Triệu Dần, gì đáng sợ, mải đến ba nắm đây, thấy một ở Học viện Trung Ảnh, ở thấy mệnh giống hệt với Triệu Dần.”
Giọng điệu của ông lão khàn khàn nặng nề: “Cho nên hoài nghi Triệu Dần c.h.ế.t, hoặc là ông sống thông qua phương thức khác.”
Nói như , mệnh của mỗi là giống .
Thời điểm Triệu gia đại nghĩa diệt , ông lão là một thanh niên hai mươi tuổi, ông từng gặp Triệu Dần nhiều , một suýt chút nữa táng tay Triệu Dần cho nên ấn tượng sâu sắc với mệnh của Triệu Dần.
Ba năm , mệnh giống hệt Triệu Dần thoáng lướt qua mắt ông , trong lòng ông lão vô cùng hoảng hốt.
là vì trải nghiệm sự khủng bố của Triệu Dần cho nên khi Triệu Dần vẫn c.h.ế.t thì chỉ Triệu gia ông đưa chỗ c.h.ế.t gặp nguy hiểm mà còn bộ giới huyền học, thậm chí là xã hội.
Kỳ Minh trong lòng ông lão ngàn vạn chuyển biến, đúng lúc đưa nghi vấn: “Nếu ông từng gặp nọ, tìm kiếm đến cùng?”
Ông lão thở dài một : “Đã c.h.ế.t, ngày hôm nọ c.h.ế.t.”
Người nọ là bạn già của ông lão, cũng là giáo sư của Học viện Trung Ảnh, khi ông lão đến nhà bạn già tìm hiểu đến cùng thì phát hiện bạn già c.h.ế.t giường, cả chỉ còn một tấm da, ngay cả xương cũng còn.
Nghĩ đến đây ông lão liền nắm chặt cây gậy đầu rồng trong tay, hai mắt ngấn lệ.
Kỳ Minh ngẩn , cảm nhận sự đau khổ của ông lão, đoán rằng hẳn là quan hệ giữa ông lão và nọ chắc chắn , cũng an ủi thế nào, đành : “Xin hãy nén bi thương.”
“Đều là quá khứ .” - Ông lão từ tốn thở một thật dài.
Quản gia đưa cho ông lão một tờ khăn giấy, ông lão nhận lấy mà tiếp tục với Kỳ Minh: “Để chuyện vô nghĩa lâu như , mục đích mà mời câu đến đây chính là mong thể thuyết phục Tống , tay trợ giúp Triệu gia chúng thanh lý môn hộ thời điểm tất yếu.”
Cho dù Kỳ Minh đồng tình với những gì Triệu gia gặp nhưng sẽ vì thế mà vội vàng đồng ý chuyện , ngược hỏi ông lão: “Ông dựa điều gì mà tin tưởng rằng Tống Côn Lãng tay là thể giải quyết vấn đề ?”