Tin tức mà Triệu Nguyên Tín truyền đạt thật sự quá lớn, bây giờ đầu Kỳ Minh loạn như một cuộn len, cần sắp xếp cẩn thận một chút.
Triệu Nguyên Tín dậy ngay mà thoáng qua quanh Kỳ Minh: “Hiện tại hẳn là Tống Côn Lãng đang ở bên cạnh câu nhỉ, gì hiểu thể trực tiếp hỏi .”
Nói xong câu đó, lúc Triệu Nguyên Tín mới rời khỏi phòng nghỉ.
Cửa phòng nghỉ đóng nữa, Kỳ Minh hề chớp mắt mà Tống Côn Lãng, ánh mắt tối đen đáng sợ.
Cho dù thừa nhận nhưng nếu điều Triệu Nguyên Tín là sự thật thì từ lúc bắt đầu Tống Côn Lãng lợi dụng , lợi dụng vận mệnh tương liên đặc biệt của vận mệnh tương liên để thành kế hoạch c.h.ế.t sống của .
Kỳ Minh hít sâu một , thở một , hỏi câu hỏi vẫn luôn nấn ná trong lòng mấy ngày nay: “Anh c.h.ế.t... là do chính tạo thành nhỉ.”
Không khác g.i.ế.c Tống Côn Lãng mà là Tống Côn Lãng “tự sát.”
Điều cũng chứng minh vì Tống Côn Lãng phong ấn bộ khí vận của tiền Ngũ Đế, vì những gì xảy đều trong sự khống chế của Tống Côn Lãng.
“... .” - Tống Côn Lãng trả lời chút khó khăn, giọng điệu thật cẩn thận: “Em điều gì hỏi thì cứ hỏi trực tiếp , sẽ giấu giếm gì cả.”
Kỳ Minh hỏi vấn đề mà để ý nhất: “Cái gọi là vận mệnh tương liên là đến từ sự ràng buộc linh hồn là thể?”
Cậu , thật sự hợp với vận mệnh của Tống Côn Lãng là là “Kỳ Minh” đến .
Tống Côn Lãng: “Thân thể hóa thành bột mịn, nhưng vận mệnh chúng vẫn tương liên như , chịu ảnh hưởng.”
Nói cách khác vận mệnh tương liên chân chính là mặt linh hồn.
Sau khi đáp án, trong lòng Kỳ Minh buông một tảng đá lớn xuống, còn đôi chút rõ, nếu là mặt linh hồn tương liên, nhưng ban đầu kết hôn với Tống Côn Lãng là “Kỳ Minh”, khi đó còn tiến thế giới , thể chính là vận mệnh tương liên chứ?
Tống Côn Lãng sự nghi hoặc của Kỳ Minh, chủ động giải đáp cho : “Tỉnh Hoa hiểu thuật bói toán, tiên tính linh hồn của ‘Kỳ Minh’ sẽ đổi, cho nên lúc bèn thuận nước đẩy thuyền đồng ý đề nghị của Tống Côn Ngạn, để ‘Kỳ Minh’ xung hỉ cho .”
Bỗng nhiên Kỳ Minh 囧: “Cho nên ngay từ đầu là em ‘Kỳ Minh’ hàng riu hả?”
Cho nên ngay từ đầu Tống Côn Lãng cái gọi là thâm tình đều là diễn, từ đầu tới cuối đều đang diễn kịch?
Kỳ Minh quả thật thể tưởng tượng , khi chính sắm vai nhân vật thâm tình trong mắt Tống Côn Lãng là như thế nào.
Kỳ Minh thẹn quá hóa giận, giống hệt một bé mèo giẫm đuôi , lông cả xù lên nhào về phía Tống Côn Lãng, treo cả , c.ắ.n một miếng lỗ tai của Tống Côn Lãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-82-thang-than-2.html.]
Dù cũng nỡ hạ miệng, chỉ ngậm lấy vành tai Tống Côn Lãng, nhẹ nhàng dùng răng cà cà vài cái.
Tống Côn Lãng dùng tay nhéo m.ô.n.g Kỳ Minh, vẫn thấy thấp thỏm: “Em giận ?”
Kỳ Minh: “Ban đầu .”
Dù thì ai thích khác lợi dụng cả, nhưng còn mất lý trí. Tống Côn Lãng cũng lợi dụng Kỳ Minh, điểm từ lúc lập di chúc là thể nhận .
Cho kế thừa tất cả cổ phần mà thừa kế cũng trong kế hoạch của , phần di chúc hẳn là lập khi Tống Côn Lãng mất, là dựa khi linh hồn ‘Kỳ Minh’ đổi, bồi thường cho . Còn nữa, loại vận mệnh tương liên đối với mà cũng chuyện gì , đến cùng vẫn là ảnh hưởng lẫn , chỉ là ban đầu quyền của xâm phạm, bây giờ cũng muộn.
Hơn nữa đó Tống Côn Lãng còn tiếp tục lợi dụng nữa, hẳn là khi nhận thích thì cuốn , Tỉnh Hoa làm lộ .
Kỳ Minh rầm rì: “Em lừa gạt , lợi dụng em, huề , cho nên em giận.”
Không đợi Tống Côn Lãng trả lời Kỳ Minh : “Đương nhiên, nếu còn việc gì gạt em thì bây giờ nhanh chóng thẳng thắn , bằng về em tự phát hiện thì tự lo liệu .”
Tống Côn Lãng quyết đoán thẳng thắn: “Thật ... Không Tống Nhất, ban đầu ở bên cạnh em chính là .”
Kỳ Minh phát tiếng bên tai Tống Côn Lãng: “Em chứ, mấy động tác nhỏ của với Tinh Thần em đều thấy, thấu mà chọc thủng thôi.”
Tống Côn Lãng: “...”
Bây giờ 囧 biến thành Tống Côn Lãng, bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh dùng phận của Tống Nhất rằng một vài đồ vật nọ, hận thể trở thời điểm đó một nữa, coi như từng hề gì xảy .
Kỳ Minh ôm cổ Tống Côn Lãng ha ha, chỉ chờ xem biểu cảm của Tống Côn Lãng, quả nhiên vô cùng đặc sắc.
Tống Côn Lãng thẹn quá hóa giận, dùng đôi môi của lấp kín môi Kỳ Minh, nuốt hết tiếng của .
Một nụ hôn kết thúc, Tống Côn Lãng dùng chóp mũi của cọ cọ mũi Kỳ Minh: “Mấy ngày tới dẫn em gặp một .”
Kỳ Minh: “Gặp ai?”
“Đi gặp phụ .” - Tống Côn Lãng đùa : “Có sợ ? Có căng thẳng ?”
Kỳ Minh đang vỗ n.g.ự.c gì mà căng thẳng, nhưng tưởng tượng đến thật sự gặp phụ của Tống Côn Lãng thì khí thế lập tức héo teo: “Là ai ?”
Tống Côn Lãng mổ một cái lên môi Kỳ Minh: “Ông ngoại của .”