[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 97.2

Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:48:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước đó để đề phòng phi thuyền đ.á.n.h dấu, y còn đặc biệt kiểm tra phi thuyền một vòng, nhưng bất kỳ ma khí nào. Hiện tại xem hẳn là sửa pháp trận của phi thuyền cho ông , và che giấu bằng một cách thức vô cùng tinh vi, để xuất hiện ma khí. Người chắc chắn nhanh nhẹn, Vô Âm khẽ nhíu mày, quấy phá y là ai: “Tiểu tăng Huy Dạ Ma quân là nhanh nhẹn, xem nàng ngài .” Cũng thể giải thích tại cơ quan trong hồ nước lạnh của Từ Tể tự khác phá giải.

Một thể khôi phục Thủy Nguyệt kính trong truyền thuyết, hơn nữa còn tạo một cái bẫy bằng tơ tình và Thủy Nguyệt kính để điều khiển Mân Long, thể phá giải cơ quan trong hồ nước lạnh của Từ Tể tự, đương nhiên cũng gì khó.

Liễu Duyên nhắm mắt , cúi đầu, hành Phật lễ: “A di đà Phật.” Tuy niệm Phật hiệu, nhưng mặt của ông chút từ bi ý nào.

“Từ lâu còn tin ý trời, cũng tin Phật nữa.” Ông : “Ta chỉ tin chính mà thôi.”

Vô Âm theo ông , xiết chặt Niết Bàn ở trong tay.

Y thể đ.á.n.h một trận, đối lấy cơ hội chạy trốn cho Ôn Ninh.

Ngay khoảnh khắc Liễu Duyên lấy Khổng tước Đại Minh Vương , Ôn Ninh đột nhiên ôm đùi của Vô Âm, đó——

Xé hai là phù Hàng Thần.

Ôm đùi, xé phù chú, chạy thoát, một loạt động tác liên tiếp, vô cùng kinh hãi.

Một trận gió lớn cuồn cuộn nổi lên, cuốn hai họ còn dấu vết ở ngay mặt Liễu Duyên.

Đại sư Linh Xu của Ôn Ninh, quanh năm thích tranh thủ cơ hội ở phù tu Đan Thanh Môn, lấy mấy tấm phù Hàng Thần, lúc ở trong bí cảnh Hạc Quy hơn một năm Ôn Ninh cầm lấy phân phát cho những khác ở trong tông môn. Cuối cùng Linh Xu vẫn lo lắng, chạy tới Đan Thanh Môn để tranh thủ—— Đương nhiên chính những cẩu bằng hữu của hùng hùng hổ hổ đuổi ngoài—— “Ngươi nghĩ đây là rắm , cứ mười ngày nửa tháng đến lấy! Cút!” Cẩu bằng hữu hất cằm trợn mắt mà quát.

Đương nhiên, gì cũng cho hai tấm để phòng .

Chính là hai tấm đang ở trong tay của Ôn Ninh.

Ôn Ninh tin tưởng Vô Âm, nhưng nàng cũng , hoan tình cổ ở Vô Âm và nàng ở bên cạnh y sẽ ảnh hưởng lớn đến sự phát huy thực lực của y, mà chuyện đ.á.n.h chạy ở Tu Chân Giới là chuyện mất mặt—— Mặc dù tính tính của Vô Âm vẻ ôn hòa, nhưng Ôn Ninh trong thâm tâm y cực kỳ kiêu ngạo, sẽ làm chuyện .

Vậy... để nàng làm là .

nàng cũng chỉ là Trúc Cơ kỳ, nhỏ bé vô tội, thể đánh, chuyện dùng phù Hàng Thần để chạy trốn cũng gì đáng ngạc nhiên.

Hơn nữa, cũng ai khác .

Cơn gió lớn do phù Hàng Thần mang đến thể cuốn hai hàng ngàn dặm, Ôn Ninh suýt chút nữa thì nắm Vô Âm, vươn tay , ôm chặt nàng ở trong lòng, như là dùng cả cơ thể của để bọc nàng , đề phòng đó sẽ rơi xuống một nơi xác định thì y thể bảo vệ nàng khỏi thương tổn do va đập gây .

Ôn Ninh ngạt thở ở trong lồng n.g.ự.c của y, cũng thời gian để nghĩ tới việc y cứ ôm chặt như đến mức nàng thể thở . vẫn vươn tay nắm chặt tăng bào của Vô Âm, hận thể dán lên của y—— Nếu văng ngoài, nàng chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.

Cũng may, nàng văng , tuy cơn gió lớn của phù Hàng Thần thật đáng sợ, thổi tung búi tóc của Ôn Ninh, nhưng việc đáp xuống thể “nhẹ nhàng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-97-2.html.]

Ôn Ninh thở gấp, nuốt một ngụm nước miếng, xoa huyệt thái dương gió lớn thổi đau nhức, xuống móng tay vì túm lấy tăng bào của Vô Âm mà trở nên tím tái, thở phào nhẹ nhõm.

Vô Âm phủi sỏi ở dậy.

Một cơn gió nóng thổi mặt, mang theo mùi cát vàng của đất.

Ôn Ninh giẫm lên ngàn dặm cát vàng ở lòng bàn chân, búi vội mái tóc đang xõa dậy. Mặc dù y phục nàng cũng là áo cà sa trung phẩm, nhưng cơn gió do phù Hàng Thần thổi đến vật ở phàm trần, cơn gió lớn xé vạt váy của nàng thành từng mảnh, Ôn Ninh đau đầu chiếc váy rách thành nhiều mảnh, sang đất màu vàng vô tận ở mặt, thở dài một .

Nàng tìm một bộ y phục mới đẽ mới , ban đầu còn tưởng rằng nàng thể sớm trở Tân Nguyệt tông, mặc chiếc áo cà sa bền, bình thường còn Địch Trần chú, cho nên để nhét thêm nhiều đồ trong túi Càn Khôn, nàng mang theo y phục khác để .

Tăng bào ở Vô Âm trông cũng tả tơi, nhưng tăng bào của y vốn bền, gió xé lớp bên ngoài thành từng mảnh nhưng bên trong vẫn còn một lớp nữa.

Ngay lúc tiểu cô nương đau đầu, trông chỉnh tề thì từ phía bên sa mạc truyền đến tiếng của lạc đà.

Một đoàn đội buôn đang chậm rãi tới từ xa.

Ôn Ninh mở to mắt, đầu qua Vô Âm.

Người như lắc đầu: “Rốt cuộc là vận khí của A Ninh .”

Khoảng nửa canh giờ , trong lều của đội buôn, Vô Âm một chiếc áo khoác sạch sẽ khác, bởi vì tăng bào, nên y đang mặc chiếc trường bào màu nâu thường thấy ở nam t.ử Tây Vực, khiến cho khỏi cảm thán , mặc gì cũng tràn đầy năng lượng.

Y vốn đang một bên ăn bánh hồ chay, nhưng rèm của lều vén lên khiến chiếc chuông treo đó vang lên hai tiếng.

Bên ngoài một thiếu nữ bước , mặc y phục hồ cơ quần lụa mỏng, cầm roi, đầu, cổ, cổ tay và chân đều đeo trang sức đinh đang.

“Phật tử, ?” Ôn Ninh nheo mắt , duỗi cánh tay trắng nõn mềm mại như củ sen , vòng đeo tay màu vàng ngọc cánh tay đặc biệt làm nổi bật đôi tay trắng nõn, mịn màng của nàng. Tiểu cô nương tinh nghịch hỏi  Vô Âm.

Vô Âm:........

Vấn đề , từ lâu đây Ôn Ninh hỏi Vô Âm, nhưng lúc đó y trong lòng của nàng, nên nàng cũng hỏi.

Vô Âm nâng mắt, đôi mắt đang , ánh mắt thoải mái lướt qua từng nơi nàng, thành thật : “Đẹp.”

Như hoa mà hoa, yêu kiều hơn hoa.

Y thưởng thức vẻ của nàng, cũng giống lúc y thưởng thức vẻ của hoa.

Thế gian loài hoa nào thể so sánh với A Ninh.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

Loading...